Long đình mà một cái bàn thờ di động, có mái làm theo mái đình người hoa đôi khi treo các chuông, khánh. Long đình được dùng để dâng lễ tỏ lòng thành cùng với xớ viết trong các đoàn rước tới đền, chùa. Nó được khiêng trên vai.
Khi mà các tín đồ muốn vinh danh vị thần nào đó hay muốn cầu xin ngài ân huệ, họ sẽ sắp lên một cái long đình một đỉnh hương, hai ngọn đèn, một bát hương, hoa quả, vàng mã và một cái tráp nhỏ có chứa sớ được viết chữ trên giấy đỏ. Hai hay bốn phu khiêng long đình , đi phía trước có một người mang cồng/khánh cứ chục bước lại gõ một nhịp, các tín hữu phục lễ đi phía sau, thường là áo the màu lam có họa tiết lớn, đầu đội mão, chân đi hài nhung hoặc giấy sơn son có đế giày lớn màu trăng.
Long đình, cũng như kiệu, được đặt trong hậu điện để làm nơi cất giữ các pho tượng thờ quý giá tạc các nhân vật lịch sử như là tượng vua Lý Thánh Tông ở chùa Láng nằm gần Cầu Giấy, Hà Nội hay tượng Đinh Tiên Hoàng ở chùa Trường Yên, nằm gần sông phủ Nho Quan. Bởi vậy, nó được trạm trổ đục đẽo và sơn son thiếp vàng đặc biệt cầu kỳ; đặt lên trên một khối gạch xây đôi khi rất cao, được chướng rủ màn che bởi hai ba lớp lụa màu vàng hay đỏ.
Cũng có dạng Long đình có cửa xung quanh nhưng luôn đóng chặt; nó không phải để khiêng đi trong các lễ mà luôn tọa ở trong đền, chùa; bên trong đặt thần chủ. Phần lớn dạng này, chúng ta bắt gặp trong các ngôi đền đạo giáo, trong đình thờ thần hoàng làng hay đền thờ Khổng tử.
Cũng có dạng Long đình có cửa xung quanh nhưng luôn đóng chặt; nó không phải để khiêng đi trong các lễ mà luôn tọa ở trong đền, chùa; bên trong đặt thần chủ. Phần lớn dạng này, chúng ta bắt gặp trong các ngôi đền đạo giáo, trong đình thờ thần hoàng làng hay đền thờ Khổng tử.
Nguồn: Les symboles, les emblèmes et les accessoires du
cultes chez les annamites, 1891, trang 133.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét