cỏ

cỏ

Thứ Ba, 17 tháng 7, 2018

Kiệu (Le char de l'esprit);

Kiệu là trung tâm của đoàn rước, vừa có hình dáng của một chiếc kiệu, vừa có dáng vóc của một ngôi chùa nhỏ. Để làm kiệu cần kỹ thuật tài tình, tinh tế và nhiều kinh nghiệm trong việc trạm trổ, đục đẽo tạo thành những vành đăng-ten bởi các hình khối trạm trổ sơn son thiếp vàng. Hiện này mo-tif của kiệu đều theo kiểu giống nhau là những con rồng uốn lượn giữa những đám mây.

Kiệu được gác lên hai đòn cáng có bốn đầu gác lên hai thanh đòn ngang khác. Tùy theo việc kiệu lớn nhỏ tạo sự khác biệt về trọng lượng kiệu mà người ta sẽ thêm vào hai thanh đòn ngang này những cách bài trí để có thể vác trên vai bởi bốn, tám hay 16 người đàn ông. (1)

Rất ít khi có người ngồi ở trên kiệu, thông thường trên kiệu sẽ đặt mộc chủ hoặc là một hình nhân khoác lụa, nhiễu, đội mội mão, chân đi hài. Trong các đoàn rước, các bà các cô đi phía trước kiệu thần, đôi khi đi phía sau; nối tiếp sau đó là cánh đàn ông.

Nếu kiệu thần dùng để rước một vị thần là nữ giới, kiệu sẽ được khiêng bởi nữ mặc y phục áo lễ màu đỏ, đầu đội khăn the xanh. Trang phục, đồ lễ,... không phải lúc nào cũng giống nhau trong các đám rước mà có sự khác biệt lớn theo mô-tif, mục đích, tầm quan trọng của đám rước và đặc biệt là sự bảo trợ của các nhà hảo tâm.

Ta chú ý tới các bước di chuyển kỳ quái của người khiêng kiệu trong đám rước. Họ bước đi theo lối nhằm làm cho người xem tin rằng con đường rước kiệu qua có nhiều những vong hồn xấu muốn cản bước chân của họ. Thế nên, lúc thì thình lình bước lên rồi xoay rồi lùi lại, lúc thì uốn cong người như thể là sắp ngã, tưởng như bị bẻ gập bởi sức nặng mà họ khiêng trên vai. Người ta cũng đánh cồng theo đoàn rước để xua đuổi vong hồn đồng thời đốt rất nhiều hương.

(1) Phổ biến nhất là kiệu bốn hoặc tám người khiêng. Khi là bốn người khiêng, ta gọi đó là kiệu song hàng. Khi là tám người khiêng, ta gọi kiệu bát cống.

Nguồn: Les symboles, les emblèmes et les accessoires du cultes chez les annamites, 1891, trang 124./

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét