cỏ

cỏ

Thứ Năm, 7 tháng 8, 2025

25 năm ...như một cái nháy mắt,

 Hôm cuối tuần rồi, sau nhiều lần biếng lười trì hoãn, tôi cũng lếch bước ra tới tiệm tráng film ảnh xưa trên đường Nguyễn Chí Thanh. Phan chở tôi đi. Trong tay tôi là 3 tấm phim cũ, tuổi đời 20 năm có lẻ, chưa từng được rửa, in bao giờ. Cô bé đứng quầy nhận phim, xin email để gửi ảnh scan ra, tiệm không in ảnh giấy.  Đến cuối chiều, điện thoại báo ting ting có mail mới. Phim đã scan xong.


Ba tấm phim cũ ấy, là ảnh chụp ngôi nhà xưa tôi ở vào những năm 90 cho tới giữa năm 2001 thì phá hẳn đi xây lại. Hồi đó mọi thứ còn khó khăn, nhà vẫn xây bằng vữa trộn vôi, rồi quét vôi quét ve. Tường lâu năm, bở ra từng mảng vôi vữa, màu ve lớp chồng lớp từng mảng bong tróc...Mưa gió bão bùng, tường ngấm mái dột, trăm bề tàn tạ. 


Nhìn ba tấm hình ấy, bất chợt mắt tôi nhòe nhoẹt. Qủa là kỷ niệm 25 năm trời, chưa bao giờ biến mất hay quên đi. Nó như cái u nhọt, cứ nằm đấy ẩn mình, chỉ chờ một cơn giông bão là vỡ òa, như ngày hôm rồi. Tôi đã mất cả 1 2 ngày sau đó, thẫn thờ,hoài niệm và tự hỏi, mình đã làm gì trong 25 năm qua?


Tấm hình đầu tiên là chụp mặt tiền ngôi nhà. Ngôi nhà mặt tiền có hơn 3m, một bậc từ vỉa hè lên hè bằng gạch xây trát, đã nhiều vết nứt tách so với mặt hè. Cánh cửa sắt kéo đã thay thế những phên gỗ xếp thuở nào, kéo ra kéo vào thuận tiện và an toàn hơn. Phía trên là tấm biển hiệu cửa hàng máy nông nghiệp của bố, Vương Trưởng với các thông tin địa chỉ, số điện thoại, hàng hóa bán dán decal màu trên nền tấm sắt mỏng dập khung viền cho cứng. Tấm biển ấy cho đến sau này nhà tôi vẫn giữ, vứt lăn lóc chỏng chơ trên mái tôn ngoài sân thượng, tôi thường dùng để tạo thêm mặt phẳng xếp chậu cây lên. Theo thời gian rồi gỉ sét dần, mãi cho đến sau này khi bán nhà thì có lẽ chủ mới mới vứt bỏ hẳn. Tôi vẫn nhớ bóng dáng bố ngồi ở cái bàn gấp ngay mặt tiền, ghi chép phiếu mua hàng, khai thuế rất đầy đủ. Có những ngày mùa đông, sáng dậy đi học, mở cửa ra trời sương mù dày đặc. Đứng trên thềm nhà, tôi nhìn xung quanh chỉ thấy một màu trắng xóa, không thể thấy bóng người cách đó 2 3m. Chỉ có những con ruồi nhặng bay lơ lửng trong không , tạo thành những vệt đuôi dài như vệt khói chồng chéo tơ vò giữa trời.  Rồi lại có những ngày mưa lớn, đường hóa thành sông, nước ngập lên tận đến hè. Lũ trẻ con chạy từ hè nhà này qua nhà nọ, tụm năm tụm bảy nói cười ngày mưa, gấp những chiếc thuyền giấy thả trôi theo dòng nước...Thuyền giấy trôi chẳng được xa đã ướt nhẹp rồi chìm nghỉm mất đâu đó loanh quanh. Ký ức cũng chìm trôi, lặn mất thật lâu rồi trở về trong hoài niệm. Cái cây hoa sữa ở trước hè, do nhà hàng xóm cho để trồng sau khi chặt bỏ mất cây phi lao cũ trước nhà. Cây chưa một dịp nào trổ bông, đã bị nhổ trộm mất, tôi nhớ mang máng là vậy.

Tấm hình thứ 2 đứng từ cửa chụp vào trong, thấy được gian nhà đầu tiên và gian trong. Bên phía tay phải có cái bàn thờ treo thờ ông công. Hồi đó mẹ cắt những tờ giấy bóng bạc hay dùng gói quà để dán viền xung quanh trang trí bàn thờ. Tôi vẫn nhớ thuở đó còn khó, chẳng có nhiều bánh trái gì ăn vặt. Hàng tháng có mồng Một với ngày rằm là bàn thờ có bánh trái. Một đứa trẻ nhỏ tuổi chưa đầy chục lúc nào chẳng thèm thuồng những thứ bánh trái kẹo ngọt. Mỗi ngày đó, tôi lại cứ đứng dưới nhìn ngước lên, ngóng cho hương mau tàn, để cùng mẹ ra ngoài hè hóa vàng, để hạ lễ là được đánh chén. Chẳng đủ no nê là bao, chỉ đủ nguôi ngoai chút cơn thèm khát của một đứa trẻ.  Có năm Trung thu mưa lớn, không có đám rước đèn trung thu nào. Cả đám trẻ con ở phố tiu nghỉu ngồi nhà phá cỗ. Tôi cứ trực chờ mẹ hạ bánh nướng bánh dẻo trên bàn thờ mãi để phá cỗ như người ta. Rồi đến khi bổ ra, ăn ngọt lịm, một miếng rồi bỏ đó. Đúng là trẻ con, cả thèm chóng chán. Cái gác xép mà tôi với chị tôi nằm ngủ, bên dưới những dầm gỗ lớn, mối mọt đã nhiều. Có lần buổi chập choạng trở trời, mối bay ra như bão cào cào tôi xem ở bên Nam Mỹ. Ào ào như mưa. Trong nhà tắt đèn tối om, để mối bay ra ngoài đường, nơi có đèn đường có ánh sáng. Đám trẻ con thì quây lại, dùng những cái gậy khươ khuơ trên không trung trong trời nhập nhoạng, đập dơi. Đám dơi thấy miếng mồi ngon quá xá nhiều, bu tời ăn mối. Có những con dơi bị thương bay loạng choạng, có những con thì nằm xuống cho đám trẻ con chơi, chán rồi bỏ lại nơi bậc thang bê tông của cây cột điện gần nhà. Sáng sau ra, thấy kiến bu đầy xác dơi. Trên mái của gác, bố có tháo một viên ngói chữ nhật ra thay bằng tấm kính lấy sáng. Hồi đó đọc Kindaichi, đêm cứ sợ có kẻ sát nhân nhìn vào qua phên kính, sợ chẳng ngủ được. Cái tủ lạnh dùng biết bao nhiêu năm, mãi cho đến khi bán nhà, chẳng mang theo nổi mới đành bỏ thôi. 



Tấm thứ ba chụp nhìn vào phòng bếp. Cái bể nước tường vôi loang lổ, sáng sáng tôi nằm nghe rõ tiếng nước từ máy ngoài chảy vào bể rong róc. Trần bếp đổ bằng chừa một ô nhỏ như tấm nắp thăm trần thạch cao để chui lên chui xuống qua cái thang tre gác vào. Phía trên là cái chụp bằng sắt, chẳng dây bên dưới để tránh người từ ngoài chui vào. Trộm mà có ý, thì cũng chẳng tránh nổi. Mỗi sáng mẹ ngồi giặt đồ cạnh bể nước, cho vào cái xô đỏ, bố sẽ trèo lên thang leo lên mái để phơi đồ. Chiều khô đồ, lại trèo lên rút đồ xuống gấp. Tôi còn nhớ, tôi làm thực nghiệm ươm mầm hạt cây cho vào cái rổ, rồi treo lủng lẳng ở thân thang để được thoáng được nắng, có lần bị chuột ăn hết cả.  Có những ngày hè, trời nóng đã đành, mẹ ở trong bếp nhóm củi lửa đốt than, khói bay mù mịt khắp nhà, chẳng thể nào ngủ nổi.


Và còn biết bao nhiêu chuyện khác gắn liền với từng đồ vật, từng góc nhà, từng mảng vôi vữa....cũng chợt vỡ òa theo. Bao năm tháng tưởng chừng ngủ yên, quên lãng,  rồi một ngày nhìn lại, vỡ òa mà khóc. Mọi thứ với tôi như mới chỉ ngày hôm qua, vẫn sáng rực, vẫn lấp lánh, vẫn tươi mới. Có những ngày mặt trời mọc đỏ rực, phủ cả màu đỏ rực rỡ ấy vào trong nhà. Tôi nằm trên giường, nhìn thấy lưng bố trèo lên cái thang tre xách xô đỏ lên phơi đồ, dáng mẹ ngồi nhóm bếp,.... ngoài trời nắng chói chang. Mọi thứ vẫn in hằn trong lát cắt thời gian, mà tôi như bất chợt lạc vào lát cắt ấy trở lại, một lần nữa. 


25 năm như một giấc mơ, tôi như sống trong một giấc mộng dài. Bóng bố bóng mẹ ngày nào vẫn còn y nguyên trong tâm trí, mình đã trôi dạt những đâu trong 25 năm qua? Một cái nháy mắt đã đi nửa đời người, còn mấy lần cái nháy mắt nữa đây tôi ơi?


Tôi vẫn là cậu bé, mải chơi ở công viên bên kia đường cùng đám trẻ ở phố. Đang chơi ú tìm, bỗng nghe xa xa tiếng nhạc chiếu phim hoạt hình 5h chiều trên tivi, vỡ đám chạy về nhà. Tôi chạy từ công viên về, băng qua đường Nguyễn Trãi bên hông nhà, mặt trời nơi cuối con đường đỏ rực, tôi thì ngẩn ngơ đứng nhìn, chẳng muốn về..../

Thứ Sáu, 21 tháng 6, 2024

Lệ Giang chuyện phiếm - Đi Bưu điện,

 Mình muốn lưu lại vài điều thú vị mình cảm nhận được trong chuyến đi Lệ Giang này tại đây.


1. Bưu điện ở Lệ Giang:

Bưu điện có ở trong lòng các khu phố cổ để khách du lịch tiện cho việc mua bưu ảnh, dán tem thư hay mua các sản phẩm của bưu điện hoặc lưu niệm. Ở đây họ có bán bưu ảnh địa phương, một số dòng bưu ảnh chúc tụng phổ thông, magnet, tem, thư, và các sản phẩm tem chơi khác như là sổ tem, sách tem,... Mình đi thành phố nhỏ nên có lẽ mặt hàng tem chơi không thật đa dạng phong phú. 


Mỗi bưu điện chỉ có một hoặc hai nhân viên trực, dù lượng khách (du lịch) có thể rất đông, và công việc chủ yếu của họ là hỗ trợ mọi người trong việc viết, dán tem, thanh toán cước, không quá đặt nặng vấn đề trông coi an ninh cửa tiệm. Nhìn qua nếu nhân viên không ngồi trong quầy thì cũng không biết đâu là nhân viên, đâu là khách vì họ ăn vận, phấn son đẹp như đi chơi, tươi cười niềm nở. Chỉ là nếu thấy ai có phần lúng túng, nhân viên sẽ nhẹ nhàng tiến lại gần và đề nghị giúp đỡ nếu cần. 


Mình mua bưu ảnh và gửi thư ở một bưu cục như vậy trong lòng phố cổ Shangrila. Cả hai bên đều không rành ngôn ngữ của nhau, phải dùng đến google translate. Mình có lựa được hai bưu ảnh, một về chùa Tùng tán lâm tự, một về một thầy tu Tây tạng. Chúng thật đẹp và yên bình. 


Ở các bưu cục họ có một số mẫu dấu đặc biệt đóng theo kiểu "rập khuôn" chồng lên nhau nhiều dấu có đánh số thứ tự cho người chơi tự đóng để tạo thành một hình hoàn chỉnh. Thao tác không phức tạp, chỉ cần chắc tay và căn điểm gốc kỹ đôi chút hình tự khắc sẽ nét đẹp.


Đây lạ bộ dấu được cấp cho mỗi bưu cục, có vài mẫu tùy bưu cục lớn nhỏ. 





Còn đây là một hình hoàn chỉnh sau khi mình đóng xong


Mình có chút lúng túng về giá cước cho bưu ảnh gửi từ Trung quốc về Việt nam. Sau khi được tư vấn, thì giá cho cước gửi bưu ảnh là 6 nhân dân tệ. Dù có chuẩn bị đôi ba con tem từ Việt nam mang sang. mình vẫn bị thiếu cước và phải hỏi mua thêm từ nhân viên bưu điện. Lúc thanh toán, họ chỉ tính tiền 2 con tem mình mới mua chứ họ không nghĩ khi mình đưa bưu ảnh và tem ra là ý thanh toán tất cả. Ở đây là vậy đấy, đề cao tinh thần tự giác. Nên nhân viên chỉ cần hỗ trợ, không cần trông hàng. Người mua trách nhiệm và thật thà, lấy gì trả tiền nấy. 


Các máy bán hàng tự động ở đây tương tự, mình không thấy có chức năng thu tiền tự động. Cánh tủ không có khóa, ai cũng có thể mở và lấy nước ở trong mang đi. Mã QR code được dán ở cánh tủ để người mua tự quét mã thanh toán qua thiết bị thông minh. Còn không, có thể mở tủ ra, lấy nước, và nhét tiền ở cánh tủ. Miễn là bạn tự giác thanh toán số tiền tương ứng với sản phẩm mình mang đi. Ai cũng vậy. Mọi người đều thật thà và có trách nhiệm với xã hội.


Đây là mặt sau hai tấm bưu ảnh mình có dán tem và đóng dấu ở Shangrila. Một để gửi đi, một để giữ lại làm kỷ niệm cho riêng mình. Ở đây họ có các con dấu khắc khẩu ngữ bằng tiếng Tây tạng, có lẽ là những lời chúc phúc. Có cả những biểu tượng tượng trưng cho sự tốt lành. Mình cố gắng đóng nhiều nhất có thể rồi.

Tấm này mình dán hoàn toàn bằng tem mình mang theo nè.

Tem này thì mình phải mua thêm, dán để đóng dấu nhật ấn của bưu cục. Nhân viên ở đây rất thoải mái cho mình mượn dấu bưu cục để đóng, dù đóng xong mang về chứ không gửi. (Ở Việt nam thì hên xui nha, muốn mang về không gửi nhiều khi phải ghi địa chỉ người nhận là mình kèm trình giấy tờ tùy thân T.T )


Các bạn trẻ người Trung quốc đi gửi bưu ảnh cho nhau rất nhiều. Mình thấy bưu cục lúc nào cũng đông đúc. Không như Việt nam, rât nhiều người còn chẳng biết bưu ảnh là gì. Mình hỏi hướng dẫn viên của đoàn có bưu cục nào không, bạn ấy cũng không biết, dù cho nó nằm ngay chỗ mà chắc chắn phải đi qua. Điều đó cho thấy, khách Việt nam không đi bưu cục gửi thư bao nhiêu.


Mua bưu ảnh, dán tem, đóng dấu gửi cho người mình thân yêu từ một đất nước xa xôi , lâu rồi mình mới có lại trải nghiệm ấy. Mong sớm một ngày, mình lại được gửi thư từ những vùng đất xa xôi khác nữa, tự mình đóng dấu hủy, tự mình bỏ hòm thư. Gửi cho em một chút màu sắc phương trời xa lạ, và những lời chúc phúc.


***Note : Cho những ai không biết tìm bưu điện như nào;

- Ở phố cổ Shangrila, đi từ cổng chính thẳng vào khu phố tầm 200m, nhìn sang bên tay phải thấy một cái hòm thư màu xanh rêu hình trụ, đấy là bưu điện rồi. Dễ tìm vô cùng.

(mọi người có thấy cái cục xanh xanh ở bên cánh phải phía xa xa ngay trên người đang chạy ko?)



- Ở phố cổ Đại Nghiên (Lệ giang), mình đi bộ từ cổng phía có cặp sư tử của một ngôi tháp người Tây tạng, chỗ ngã tư đó rẽ phải xong cứ nhìn quanh quanh bên trái sẽ thấy bưu điện nằm cạnh con suối.

- Ở phố cổ Lệ giang , đi vào từ lối chính, đi qua một cái sân tiếp tục thẳng tiến, sẽ thấy bưu điện ở bên tay trái. 



Thứ Tư, 19 tháng 6, 2024

Hành trình Lệ Giang,

 10 năm trời mình mới có dịp trở lại sử dụng cuốn hộ chiếu, cảm giác thật lâng lâng bồi hồi.

Hành trình lần này mình lựa chọn là Lệ Giang - Shangrila. chuyến đi 5 ngày 4 đêm vừa đủ cho cuộc sống còn bộn bề với công việc.

Ngày khởi hành, hai mẹ con lục đục dậy từ 3 rưỡi sáng sớm để dọn nhà khóa cửa cẩn thận, cho hai con cún ở nhà ăn uống nước non, tưới cây tưới cối ...để chuẩn bị ra phi trường nhập đoàn đáp chuyến bay.  Qúa lâu rồi mình mới lại quay trở lại sảnh bay quốc tế này, nơi mình từng có thời gian làm việc gần chục năm trước. Những hành lang cũ đi nhiều phần.

Sân bay Lệ Giang khá nhỏ, không phục vụ nhiều khách. Nhà ga mình đến dường như chỉ phục vụ khách du lịch đến từ Việt nam ngày có 1 2 chuyến là chính. 

Dọc đường từ phi trường về thành phố cảnh quan khá đẹp và gọn gàng. Nhà cửa người dân đều xây có khuôn khổ, không quá cao tầng, không có những căn nhà ống liêu xiêu chật hẹp, hòa vào đó là cả nhữg cây, hồng đại đóa, cỏ cây và mây trời. Một miền quê thanh bình trong nắng vàng của xứ ôn đới, cứ nhẹ nhàng nhẹ nhàng.

Thời tiết Lệ Giang đẹp. Làm mình nhớ tới trời nước Pháp xa xôi biết bao. Nắng dịu và vàng lắm. Cứ trải dài trên khắp các con đường, các mái nhà, trên gương mặt cười. Không gắt, không nóng. Chỉ đơn giản là nắng vàng vậy thôi. Và cũng như mình từng để ý khi còn ở Pháp, với kiểu khí hậu ôn hòa đến vậy, cây cối phát triển trong ôn hòa với nhau. Các tán cây tròn tròn, xum xuê xanh mướt. Chẳng như cây cối ở xứ nhiệt đới, cứ tranh nhau mọc hướng tránh nắng lớn, hay bị xô theo hướng gió bão thổi tới. 

Buổi đầu tiên mình đi thành  cổ Lệ Giang, rồi vệ nhà trọ. Mình thích thành cổ Lệ giang bởi vẻ nhộn nhịp trong sự cổ kính của nó. Tuy nhiên, mình yêu thành cổ hơn vào buổi sớm mai, khi mà hàng quán vẫn còn đóng cửa. Tản bộ dọc trên các con đường đá, nhìn từng hình trang trí trên các ô cửa, các vị môn thần, của người hoa, hay của người Nạp tây,... đều thật đẹp và huyền bí. Nhìn những người dân sinh sống lao động đầu ngày, kéo những chiếc xe hàng ra vào khu thành cổ mang theo hàng hóa cho một ngày. Những người phu khuân vác, những người sống bên ngoài hối hả vào thành để chuẩn bị mở cửa tiệm tới tận khuya. Mình còn nhìn thấy cả hoa nở, nghe thấy suối chảy róc rách dọc lối đi. Người dân ở đây luôn có một dòng suối nhỏ dọc ngang qua khu phố cổ, trước cửa mỗi nhà, để sinh hoạt, để hiều hòa không gian, hay một dụng ý gì đó nữa. Một ông chú đang mở cánh cửa xếp gỗ kiểu cũ, bê từng cánh mang sang ngõ nhỏ bên cạnh xếp gọn. Ở đây là vậy, cửa xếp gỗ, cũ kỹ in đậm trong ký ức thế hệ. Cả mình cũng có đôi chút, nơi cửa gỗ ngôi nhà cũ ngày xưa. Mình thích nhìn thành cổ khi nó chưa thức giấc, khi nó đang thở nhịp thở của riêng mình.

Ngày thứ ba mình đi Shangrila, thăm thú cả phố cổ Shangrila luôn. Shangrila nổi tiếng với nhiều loại thuốc quý, có cả Đông trùng hạ thảo và ti tỉ vị thuốc khác bán tràn ngập trong khu phố cổ. Tranh thủ buổi sáng sớm trước hôm rời đi, mình chạy quanh khu phố cổ một chút, nhìn ngắm phố thị đang say ngủ, chỉ có đôi ba hàng quán bán ăn sớm mở cửa cho những người lao động ghé mua. 

Ngôi chùa Tùng tán lâm tự ở Shangrila thật đẹp, gồm ba tòa lớn vàng óng cả tọa lạc trên cao. Bên trong nội thất nguy nga, những bức bích họa tường về đề tài phật giáo, mình thích vô cùng. Cảm giác có thể ở trong đó cả ngày, ngẩn ngơ ngắm nhìn những bức bích họa, những pho tượng thần giáo ấy hàng giờ không chán. Mình cứ ngước lên, ngước lên nhìn thật cao lên tận mái, rồi phải rời đi trong niềm tiếc nuối vì chưa thể nào thu hết tất cả vào trong mắt, vào trong trí nhớ được. Bây giờ, tất cả chỉ còn là một vệt ký ức nhạt nhòa, không hơn. Mình có vào ngôi đền thứ nhất, được thầy chùa niệm chú ban phước và tặng cho chiếc vòng hạt đeo tay. Mình đã cất thật kỹ rồi.

Ở Shangrila cao hơn 5000m với mực nước biển, nên khí hậu nhiều phần khắc nhiệt. Trời vẫn còn lạnh,  hoa anh đào hoa mơ vẫn nở rộ khắp các nẻo đường; thứ mà đã tàn ở các nơi khác tự thuở nào. Không khí loãng, khó thở, dễ thiếu oxy, chóng mặt. Đêm ngủ ở Shangrila, mình như người cảm lạnh, mệt mỏi, đau nhức khắp người. Ấy vậy mà hôm sau trở lại Lệ Giang, thì mọi thứ lại bình thường trở lại.

Trở về Lệ Giang vào cuối giờ chiều, trời đổ cơn mưa vừa kịp tạnh. Chỉ còn bóng nướng chiếu ánh nắng cuối ngày trên các nẻo đường như dát vàng. Trời mưa cũng nhẹ nhàng làm sao. Mình nhớ tới những cơn mưa nước Pháp cũng vậy, không dữ dội, không giông lốc; không như Việt nam, cứ sấm chớp đùng đùng, trời nổi cơn gió lớn, tối xầm xì như tận thế, và rồi mưa như trút nước, như sút hết sầu, sụt sùi sụt sùi. Có một đêm tháng 4 nọ, mình ngồi một mình trong căn gác trọ trong ký túc ở số 8 đường Haute-Malgrange và khóc như mưa. Lúc đó, mình đang ngủ bỗng bừng tỉnh dậy bởi tiếng sấm chớp xa xa vọng về trong cơn mưa lớn. Đã lâu rồi mình mới được nghe lại tiếng sấm chớp, tiếng mưa lớn, mình đã òa khóc, nức nở vì nhớ nhà, nhớ Việt nam quá đỗi.

Kết thúc chuyến đi, mình mua được một bộ xếp hình Hoàng tử bé (có bản quyền) và một cuốn Hoàng tử bé bản tiếng Trung bìa cứng. Mình đã hỏi bạn lễ tân nhà trọ về tiệm sách và đi theo chỉ dẫn mà không thấy, hôm sau mình phải quyết tự đi tìm một mình, thật may thấy được. Mình cũng có một cái nhìn khác hơn về đất nước hàng xóm Trung quốc, một đất nước giàu đẹp, đời sống văn minh, hiện đại. Thật đáng để đi và để sống. 

Mình sẽ nhớ lắm những trái đào nơi đây. Theo mình nó là thứ quả ngon nhất xứ này (còn chuối, cam hay cái gì đó khác thì còn thua xa Việt nam lắm). Mình cũng nhớ những quả đào nơi nước Pháp : đào tròn, đào dẹt,....thơm, ngọt, nhiều nước và đặc biệt là rẻ nữa.

Mình có mang về ít trái đào. Chỉ tiếc là vẫn chưa vào mùa để có những loại đào ngon ngọt hơn. Đành vậy, có quả ngọt, quả không. Chút quả đầu mùa, chỉ được vậy thôi. Mình hẳn sẽ nhớ nơi này. Nhớ cảm giác đi vô định trên các con phố xưa. Cảm giác tự mình mua thêm đồ cho bộ sưu tập Hoàng tử bé. Nhớ lắm.


Thứ Sáu, 1 tháng 12, 2023

Lại một mùa mưa,

Tối qua mình đi ngủ sớm hơn mọi ngày. Hơn 11h đêm đã nằm lim dim thay vì quá nửa đêm.

Mà y như rằng, cứ hễ hôm nào ngủ sớm, rạng sáng mình lại tỉnh giấc mắt thao láo mãi cơn say mới tìm trở lại. Đêm qua cũng vậy. Tầm 2h sáng mình tỉnh giấc, nghe ngoài trời tí tách nặng nhẹ. Vội lật chăn ấm ra, bước xuống giường đi qua khỏi cửa, nhìn qua cửa sổ hành lang ra bên ngoài. Trời đang mưa đêm. Từng hạt mưa bụi bay, li ti li ti trong không trung, qua ánh đèn đường nê-ông vàng vọt phả xuống mới nhìn thấy rõ được. Trời chuyển tiết rồi. 


Mới ngày vẫn còn nóng chỉ mặc manh áo vải, thế mà đêm đã se lạnh ngay, cùng mưa. Mặt đường ướt cả. Từng lùm cây phía dưới cũng ướt sũng, thẫm lại vì nước mưa. Miếng đất hoang bên kia đường, mưa nước đọng thành từng vũng nhỏ, phản chiếu ánh đèn đường loang loáng, rung rinh theo từng cơn gió mùa. Nhanh thật.

Mở nhẹ ô cửa kính cho gió đêm lạnh ùa tạt vào trên má, một cảm giác thật sảng khoái. Mà sao lòng cứ nặng nề. Trời đất bao la, gió trời lồng lộng. Nhìn bầu trời đêm mịt mờ trong cơn mưa bụi, mình những muốn là cánh chim bay lượn giữa màn mưa ấy. Cứ bay, rồi biến mất mãi mãi. Chẳng ai biết được bến bờ.

Đóng cửa lại, trở vào mềm cho ấm áp, mình nằm nghe tiếng mưa rơi bên ngoài. Tách, tách từng hạt, từng hạt một. 

Mình nhớ có một lần ở trường tổ chức đêm nhạc rock, trong sân trường. Trường Xây dựng thì nhỏ thôi, sân trường lại càng nhỏ, chẳng chứa được là bao. Nhưng nhạc rock sôi động, người người chen nhau hò reo, cả sân trường như vỡ òa, bao con người đam mê. Lần đấy mình chẳng thể nán lại lâu, vì nhà xa xe buýt muộn chẳng còn chuyến. Lúc mình về trời lạnh, chút mưa bụi bay. Từng bụi nước lơ lửng. Đọng trên tóc , mái tóc như phơi sương gió, bàng bạc. Đọng trên mắt, rồi vỡ òa ra trong ánh đèn đường như muôn ngàn vì sao rơi đọng lại trong mắt. Mình lúc ấy, ngây dại hứng từng hạt mưa bay, để thấy được sao trong mắt ấy. Đẹp đẽ, hồn nhiên biết bao. 

Mình nhớ câu hát , "Tôi đứng giữa ngả đường, chào đón gió mưa không chớp mắt". Không biết đã qua chưa cái thời khờ dại đấy? Chỉ thấy mình vẫn đứng đây, co ro dưới mái hiên, nhả từng ngụm khói bay về trời.

Mình từng đọc được đâu đó, Mưa bụi, dù đứng trong mái hiện cũng chẳng tránh khỏi ướt áo. Qủa thật, mưa cứ bay bay tới mọi ngóc ngách, mọi nơi chốn. 

Lòng người cứ liêu xiêu, rối như tơ vò, chẳng chỗ trú nào để nấp vào. 

Trong cơn mưa bụi bay mù mịt. 

Mưa về rồi, về cùng những nỗi buồn.

Không một chỗ nào để trú thân../






Thứ Tư, 22 tháng 11, 2023

Một ngày như mọi ngày,

 Thời tiết mấy bữa nay sáng và đêm se lạnh, trưa chiều nắng ấm nhiều. Thật đẹp trời.


Chỉ còn chục tuần nữa là Tết rồi. Qua nghĩ vậy, thấy giật mình một chút, nhanh thật. Mới đón cái Tết mèo chẳng được bao lâu, cảm giác nỗi buồn xuân qua vẫn còn đâu đây. Ấy vậy mà... 


Không hiểu sao, năm nay lại vậy, chẳng mong chờ Tết tới gần. Chỉ muốn ngủ vùi trong mùa đông lạnh cùng với những cơn gió trời miên man. Mùa xuân, và mưa, và ẩm thấp. Những đêm mưa xuân hạt rơi tí tách, chậm buồn trên lá, trên mái tôn nhà. 


Qua mình nằm, tự nhiên nhớ lại Tết của nhiều năm xưa. Những chiều cuối năm, từ trên ban công tầng 2, nhìn xuống phố phường tấp nập đông vui, thấy rộn ràng trong lòng biết bao; nào đào, hoa, quất, nào người qua kẻ lại, như mắc cửi. Những chiếc xe thồ chở cây quất đến là to giữa phố, mọi người xin nhường đường. Hay một chú xe lai chòng chành yên sau cái xe đạp một chậu đào thế, xung quanh đâu đấy có tiếng suýt xoa, đào đẹp quá. Tiếng loa phường, tiếng leng keng xe rác, đầy hối hả những ngày cuối năm. 


Chiều tối 30 Tết, nhà cửa dọn dẹp xong xuôi, bữa cơm cuối của năm cũng xong, hai mẹ con tản bộ ra chợ . Chưa tối mà trời đã nhá nhem, đèn nê ông chưa bật, người bán hàng với những gánh hàng nhỏ, ngồi trong bóng trời chiều , mặt rạng rỡ hay ủ dột, một năm sắp qua, mình cũng không nhớ rõ nữa. Nhưng cuối năm rồi, mà hàng sao chưa hết. Mình đi trong ánh trời chiều, cái se se lạnh, trong bóng tối, nhìn ngó những chút quà bánh phiên chợ cuối này, lòng bồi hồi, khấp khởi. Có khi mua được gì đấy, có khi không, chỉ là đi chơi chợ. 





Hai chữ đi chơi chợ, sao cứ mãi ám ảnh, hoài niệm trong mình cho tới giờ. Mẹ cho con 1 đồng con đi chơi chợ. Lạy mẹ con xin. Trong phiên chợ, ồn ào và náo nhiệt những tiếng rao, tiếng ngã giá, tiếng cân đo đong đếm hay tiếng dao chặt lên thớt 'phầm phập'. Có cả những bánh trái mà đám trẻ nhỏ mê mẩn cắn từng miếng nhỏ cho được lâu nếu có mua ăn. Người người đông đúc. Mình đi giữa dòng người, lòng rộn ràng hát ca, đôi mắt vô tư chẳng điều lo nghĩ. Ngây dại.  Mùi hương của rau củ thịt cá, màu sắc của hoa trái, và biết bao nụ cười. Phiên chợ xưa đã vắng, chợ thành phố giờ khang trang lắm, mà mình vẫn chỉ nhớ về chợ xưa. Chẳng còn như xưa, có lẽ là mình. Chỉ là, có chút luyến tiếc. Đi chơi chợ, xin cho được làm đứa trẻ thơ bước chân sáo, mua một đồng kẹo bánh, vừa đi vừa cười vừa nhởn nhơ ăn.


Mình chẳng thể quên được những ngày giáp tết, khi còn nhỏ, phố mình bán đào quất đông vui. Đám trẻ con nghỉ học, tụm ba tụm bảy, đi dọc phố nhà, nhanh tay hái trộm những quả cam vàng trĩu mọng rồi chia nhau ăn, miệng cười khanh khách. Hay đôi khi, được người lớn cho vài ba cành đào con, tay cầm ra đứng góc tư đường, hay giữa phố, rao bán kiếm thêm chút tiền tiêu vặt. Trời mưa lạnh, phố xá lầy lội. Mà ai cũng cười thật tươi. Phố Đinh Công Tráng, sau chẳng được bán cây cảnh ngày xuân nữa, tết trở thành ảm đạm hơn hẳn.  Mãi cho đến bây giờ.


Bóng chiều xưa lại tắt mất rồi.  





"Mỗi lần nắng mới hắt bên song,

Xao xác, gà trưa gáy não nùng,

Lòng rượu buồn theo thời dĩ vãng,

Chập chờn sống lại những ngày không.


Tôi nhớ me tôi thuở thiếu thời,

Lúc người còn sống, tôi lên mười,

Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội,

Áo đỏ người đưa trước giậu phơi..."

(LTL)

Thứ Tư, 8 tháng 3, 2023

Cái vô biên nằm đâu đó trên cánh vạc chở hoàng hôn về núi mỗi chiều,

 Hôm nay, mượn lời cố nhạc sỹ Trịnh Công Sơn làm tựa đề để viết lên tâm trạng mình vậy.

"Cái vô biên nằm đâu đó trên cánh vạc chở hoàng hôn về núi mỗi chiều"

Cuối tuần gần đây, mình có tới chùa nhờ viết chữ quốc ngữ. Mình chọn chữ An và chép thêm câu nói kia của Trịnh. Bạn cho chữ viết xong xuôi rồi mới quay ra hỏi mình, nghĩa của câu này là gì? Mình không trả lời, mỗi người hiểu mỗi cách, miễn sao thấy nó hay, nó đẹp là đã hiểu đúng rồi. Chỉ là người học trò nhỏ, nào dám chỉ giáo, áp đặt ai. Mình cười trừ và để thời gian trôi. Thế là bạn ấy đứng đọc nhẩm lại câu văn một hồi, rồi mới nói, "Câu này viết chữ Ngộ hợp hơn", liền cầm bút lên viết thêm 1 tờ nữa với chữ Ngộ thay cho chữ An. Ừ nhỉ, có vẻ chữ Ngộ hợp hơn chữ An thật. Nhưng thực lòng, từ khi biết đến câu nói này, trong đầu mình chỉ hiện lên chữ An mà thôi. Cảnh một đàn vạc trắng dang rộng cánh gánh cả hoàng hôn về núi, thật đẹp, thật buồn, thật bình an. Mình cảm giác như thấy được cái tĩnh lặng của buổi chiều hôm. Áng vàng rực đỏ, thời gian như đọng lại, và mình đứng giữa lưng chừng của thời gian, sững sờ không biết làm gì. Bất động, an nhiên.

Mùa này hoa bưởi nở nhiều. Dọc bên đường đến công ty mình là những vườn bưởi, hoa đương dịp nở rộ. Cả một cung đường đi thơm phức mùi hoa bưởi. Thích ơi là thích. Mình nhớ lại mình, cậu trai trẻ năm nào đứng dưới cơn mưa bụi bay bay xách theo cái túi giấy, hái từng cành hoa bưởi ven đường rồi hí hửng mang sang bên nhà ai. Trong lòng chờ mong người ta sẽ thích lắm, cả 2 sẽ cùng ngửi hương hoa thơm ngát. Nhiệt huyết và thanh xuân, giờ thấy xa xôi nhỉ?




Rồi lại còn những vườn hoa cải vàng nữa. Nở nốt cuối mùa, vàng rợp một góc trời rồi để hạ sang. Hôm trước mình tranh thủ trốn làm về sớm, tạt ngang qua một vườn cải chụp choẹt vài kiểu. Trời về chiều gió thổi mạnh, mặt trời thì như quả bóng cứ lơ lửng đằng xa. Sao ông trời lại khéo trêu ngươi, cứ lờ lững mãi chẳng chịu lặn. Nhớ năm xưa mình cũng cùng người ấy đi chụp vườn cải . Những ngọn hoa cao quá đầu người. Bóng người lẩn khuất sau màu vàng ươm, chẳng thể còn thấy lại, cứ nhạt nhòa nhạt nhòa bởi cành lá rung rinh trong gió mà che đi mất.

Hôm qua lúc tan làm, ra khỏi cửa văn phòng ngoảnh mặt về đằng Tây, thất mặt trời đang treo trên ngọn cây sung góc đường. Xung quanh không có nhà cao tầng, không cột đèn, dây điện gì cả. Mình làm trong khu công nghiệp, quanh khu công nghiệp là những cánh đồng, những vườn bưởi. Chỉ có cành lá đung đưa, và mặt trời. Mình làm ở đây cũng lâu rồi, cảnh sắc đơn sơ vậy, mộc mạc vậy mà quen thân lâu ngày sinh tình. Lúc đấy mình chợt nghĩ, nếu mà thôi không làm đấy nữa, hẳn sẽ buồn lắm. Cảnh mặt trời lặn sau lùm cây, màu hồng leo nở ngay ngoài văn phòng, hay những buổi gió lộng cứ tốc hết bụi mù đi lên. Vật việc vốn đã quen lâu, bỗng nhiên không thấy được nữa sao tránh khỏi buồn. Có người đã từng đứng ngoài cổng chờ mình, hay đèo mình qua chỗ làm. Giờ cũng chẳng cách nào thấy lại được nữa. 



Mình cũng có vài người bạn, bỗng một ngày họ chẳng còn nhắn tin gì nữa. Chỉ là mình nhắn họ, thì họ trả lời, vậy thôi. Đôi khi mình cảm thấy thanh âm cuộc sống quá nhỏ bé và dễ đứt dây, muốn tìm kiếm một ai đó để phù phiếm da du, kéo cái list bạn lên xuống rồi quyết định đặt điện thoại xuống, cầm sách lên và đọc. Bởi họ không sẵn sàng để cho trò truyện, ít nhất với mình. Chỉ là sự miễn cưỡng, hay lịch sự trả lời. Cũng hay, thế mà mình tưởng đã là thân lắm, vậy mà chỉ cần có cái gì không hợp với mục đích của họ. họ bỏ ngay được. Chỉ có những cuốn sách, những giấy, màu là trung thành mà thôi. Mình nghĩ, có lẽ mình nên thu mình vào vỏ ốc hơn, sống với góc học tập, làm việc của mình, ít đi ra ngoài kia. Hơn nữa, việc dắt xe ra khỏi nhà sau 9h tối hay đi chơi về khuya cũng chẳng còn hấp dẫn mình nữa, có lẽ mình đang dần thu mình lại, chẳng cần phải nói nên hay không nên. Nhưng sao lòng vẫn cảm thấy bứt rứt nhỉ? Từng người từng người đến và đi, không biết liệu họ có nhận ra lỗ hổng còn lại trong mình hay không? Thế thà đừng có đến, thì chẳng có đi lại hơn. Mình chẳng muốn gặp mọi người nữa.

Mình có đọc một câu viết, Một ngày ta sẽ nhận ra, có những người dù muốn cách mấy cũng không thể gặp lại được nữa, dù có gặp lại cũng chẳng còn như xưa. Qủa thật vậy. Kiền khôn xoay vần, phong thủy còn dịch chuyển mãi huống hồ một chút tình người nhỏ nhoi. Lúc lên xuống khi thành diệt. Ngay từ đầu mình đã lường trước, nhưng kết cục thì chẳng phải riêng ai quyết định được cả. Cố chấp đã nhiều. hôm nay mình từ bỏ thôi.

 Lại là mình, an nhiên trong vỏ ốc.


Thứ Tư, 25 tháng 1, 2023

Ngày xuân ngồi nhắc chuyện Tết xưa,

 Nay đã là ngày 4 Tết Qúy mão, tính ra đã là hết Tết rồi.

Ấy vậy mà tới tận hôm nay, mới có thời gian lẫn tâm trí ngồi gõ lại đôi dòng lan man ngày Tết cũ.

Năm nay năm đầu tiên mình không ăn Tết ở phố, có điều gì đó hơi chạnh lòng. 

Tết ở nhà mặt phố nhiều điều khác lắm. Sáng 30 Tết, phố xá im ắng vắng lặng, người người ở nhà tranh thủ dọn dẹp nốt nhà cửa đón Tết, rồi lại bận bịu với mâm cơm tất niên để mời ông bà ông vải về vui Tết với con cháu. Thế nên, sáng 30 trong tâm trí mình luôn là một phút tĩnh lặng sau nhiều ngày dài, đặc biệt là những ngày cuối năm tấp nập ồn ào nơi phố thị, với dòng người rồng rắn nhau đi sắm Tết trên đường. Sáng 30, không khí như cô đặc, chỉ có tiếng loa phường văng vẳng từ phố bên vọng lại mà thôi.

Chiều 30, mình thường luôn tắm rửa thật thơm tho, mặc quần áo thật đẹp xuống nhà, ra hè đón Tết từ đầu chiều. Chiều 30 phố phường lại tấp nập trở lại. Người ta đi chơi, gặp nhau lần cuối trong năm cũ. Thảnh thơi, nói nốt với nhau những điều năm cũ, hay ôn lại một chút chuyện đã qua, buồn vui lẫn lộn, để chuẩn bị gạt ra tất cả. Có khi là tranh thủ ăn với nhau bữa ăn cuối cùng trong năm. Ai cũng vui cười, hân hoan chờ đón Xuân về. Tầm 5h chiều khi trời bắt đầu chạng vạng, những xe rác hối hả dóng chuông giục người dân mau mau vứt những rác còn sót lại, tiếng quét loẹt xoẹt liên tay hè phố để giao thừa thành phố sạch sẽ nhất có thể. Những anh công an, an ninh cũng lượn vè vè đóng chốt ở tất cả các ngã tư, chốt trực đêm giao thừa. Nhà ai mà nổ pháo, các anh liền ập vào ngay.

Còn Tết ở trong ngõ, chỉ có im lặng. Đường ngõ vắng tanh, nhà ai cũng cửa đóng then cài, thật ảm đạm.

Đêm mồng 2 Tết này, gió mùa về. Mình nằm ngủ trong buồng, nghe gió xào xạc cành lá ngoài vườn khuya, tự nhiên mình nhớ tới đêm ngủ trên Hàm lợn cùng Đ. Cũng gió thổi xào xạc bốn bề, văng vẳng cả tiếng suối chảy và đôi khi là lộp độp mưa rơi. Ngày ấy đã xa rồi. Ai rồi cũng đổi thay. Kỷ niệm nào cũng thật đẹp, mà cứ phải quên đi.

Tự nhiên nhớ tới cành hoa tết Thanh tiên hai đứa lặn lội tận xứ Huế mua mang về, mỗi người mỗi cành. Trời thì lạnh căm căm, mà lòng người thì ấm lắm. Sông cũng cạn, núi cũng mòn, lòng người dần cũng hư hao.

Tết năm nay trôi thật nhanh. Càng lớn, mình càng sợ hội họp ngày Tết. Chỉ còn lại phần lễ mà thôi. Tết dần nặng về lễ nghi, chỉ ở nhà, làm cơm, cúng bái. Vậy mà cũng hay, chẳng phải nghĩ suy gì nhiều. Sống một mình, sống cho riêng mình, sống cho trọn phận mình. 

Đ năm nay ăn Tết vui không? Anh đã không còn qua Đ chúc Tết như mọi năm nữa. Một thói quen đành rời bỏ ta mà đi, dù muốn hay không...Tiếc thật.


11:45 PM