cỏ

cỏ

Thứ Tư, 13 tháng 6, 2018

Trống (Le tambour)

Nó có hình dạng thể cách nhất định cùng kích thước lớn với cấu tạo gồm bụng trống phình ra được tô vẽ rất cầu kỳ bằng sơn đỏ với họa tiết hình rồng cùng mây trời màu vàng. Mặt trống làm từ da trâu đực cũng được tô vẽ màu vàng và màu đỏ. Trống được gõ bằng một cái giùi trống bằng gỗ.

(Hình nguyên bản trích trong sách)

Những cái trống mà người An-nam đặt tên là trống cái hay trống đại lược thường được treo vào giữa một vòng tròn bằng gỗ buộc vào cái giá trống, ở giữa có 36 36 mối thắt với giá đỡ.

Trống được dùng trong các ngôi chùa để gọi người Phật tử và thông báo những buổi lễ Phật; dùng ở chốn quan trường; để đánh thức hoặc để ra tiếng cảnh báo.

Nó cũng được rước theo sau quan chức trong đoán rước để thông báo đến dân chúng chức phẩm viên quan; đồng thời dùng trong chiến trận để truyền quân lệnh.

Trong mỗi ngôi làng, một cái trống tương tự được dùng để gọi giới hương sắc tụ họp tại đình làng (maison commune).

Một loại trống khác, với hình dạng tương tự nhưng nhỏ hơn, thường dùng trong các ngồi đền hay trong các phòng xử án để ra hiệu. Nó cũng xuất hiện trong các dàn nhạc, trống phẳng (tambour plat) có 1 hoặc 2 giùi trống (trống phượng?) bằng gỗ lim.  Người ta sử dụng đồng thời 2 gùi trống để đánh lên bề mặt trống hoặc lên thùng trống để tạo ra những sắc độ âm thanh khác biệt hòa lẫn vào nhau.

Phía trước tất cả các đoàn diễu hành thường có một người cầm trống khẩu (tambour à manche?),  một tay cầm trống một tay cầm giùi gõ trống.

Nguồn: sách Les symboles, les emblèmes et les accessoires du cultes chez les annamites, 1891, trang 93-95.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét