cỏ

cỏ

Thứ Hai, 21 tháng 5, 2018

Biết nói gì đây?



Hôm nay không hiểu sao tâm trạng lại có phần chùng xuống. Muốn nói thật nhiều. muốn viết thật nhiều, từng câu chữ trong đầu tưởng như bất tận bỗng nhiên trôi tuột đi đâu hết mất. Để rồi biết nói gì đây?

Muốn làm thật nhiều thứ. Muốn có thể thức trễ mỗi ngày để làm thêm dăm ba việc vụn vặt. hay như có thể tận dụng tối đa được buổi tối để học, để làm những điều mình thích. Nhưng ngày một ngày sự càng khó. Mình cảm thấy sự mỏi mệt từng ngày, không chỉ là ở thần trí mà thân xác này cũng mỗi ngày một rạo rã. Trí nhớ cũng đôi phần xao lãng, nhường chỗ cho sự mệt mỏi. Sẽ thật nhanh thôi, sinh mệnh này cũng trả về với trời. Nhiều khi, cái sự thấy trước được ấy như một rào cản làm mình chùn bước lại, mà không cố gắng, nỗ lực hơn thêmg.

Dạo này mình hay nghe nhạc ru con Bắc bộ, từng câu chữ của đời sống người nông dân thủa nào. Mình chưa một lần sống đời như một người ngôn dân, nhưng không hiểu sao khi nghe, mình lại đồng cảm, xót xa đến vậy. Xót cho một quãn thời gian êm đềm đánh mất. Chẳng còn nơi nào, chẳng còn chốn nào à ơi trong câu hát chiều nữa. Sẽ chỉ còn những bụi mờ, những thanh âm cơ khí rầm rầm van rộn khắp trời.
Bao giờ cho chuối có cành,
Cho sung có nụ, cho cành có hoa,
Bao giờ trạch đẻ ngọn đa,
Sáo đẻ dưới nước thì ta lấy mình,
Bao giờ cây cải làm đình,
Gỗ lim thái ghém thì mình lấy ta…

Từng câu hát, từng chữ cứ âm ỉ vang vọng trong tâm trí như một nỗi buồn man mác đầy hoài niệm.
Gánh vàng đem đổ sông Ngô
Đêm nằm mơ tưởng đi mò sông Thương…
Nhiều đêm, trong cơn mê man, giai điệu ru con ấy vang vọng trong đầu, mình như người mộng du…như "Tôi đi trong gió…. Tôi đi trong sương…."

Hôm nay chẳng hiểu sao, nhiều lúc mình lại thẫn thờ tự hỏi, Bao giờ mới đến Tết nữa? Cũng hay, mình như một đứa trẻ nỏ lúc nào cũng háo hức chờ Tết. Mẹ con lại đi chợ sắm tết, nhìn đường phố mọi người như mắc cửi. Qua một ngưỡng cửa thôi, ngoài phố nhộn nhịp xiết bao.

Không còn là đứa trẻ nhỏ, nhưng mỗi khi thức giấc buổi sớm mai, theo thói mình vẫn nhìn quanh xem mẹ đâu. Mẹ đâu rồi? Bao giờ mới đến Tết nữa nhỉ? Để cậu ấm của mẹ lại biếng lười mỗi sớm mai chờ mẹ đánh thức dậy.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét