cỏ

cỏ

Thứ Tư, 27 tháng 6, 2018

Con rồng ăn chữ Phúc ( Le dragon qui tient le bonheur dans sa gueule)

Trong những niềm tin mê tín của người An nam, có một niềm tin khá thú vị được biết đến qua một huyền thoại được truyền lại, được nghe ở xứ Bắc kỳ như sau:

"Một thầy địa lý người tàu đến xứ An nam để hành nghề đã phát hiện một con rồng vàng nằm dưới một cái hồ sâu. Trên mình nó có một vài nhận dạng để nhận ra nó là loài rồng quyền năng hơn cả các loài rồng. Rồng được biết đến như là loài vật phân phát quyền năng và hạnh phúc xuống nhân gian. Khi người con trai đặt hài cốt của cha mình vào miệng loài rồng này, anh ta sẽ xưng vương. Thầy địa lý kia không biết điều này, và bởi vì không biết bơi, ông ta đã gói hài cốt cha mình thành bó, tìm kiếm quanh vùng một người thợ lặn giỏi để thuê lặng xuống đáy hồ với tiền công là một nén bạc nếu hoàn thành.

Hồ rất sâu, người thầy địa lý Trung hoa bắt đầu nản lòng vì chưa một ai hoàn thành được chuyến đi. Một ngày nọ, một chàng trai trẻ đến và ra điều muốn nhận thử thách. Người thầy địa lý đồng ý và hứa hẹn gấp đôi phần thường với sự hứng khởi. Họ hẹn nhau ngày hôm sau, ở mé hồ. 


Chàng thợ lặn trẻ này có mẹ là con người còn cha là một chú rái cá. Anh ta có kỹ năng bơi lội vượt trội. Với kỹ năng thừa hưởng từ cha, anh có thể bơi lội và nín thở dài ở trong môi trường nước. Anh sống cùng mẹ và cất giữ hài cốt của cha ở trong một chiếc hộp. Hôm đó, hai người họ tán nhỏ xương người cha ra, trộn cùng bột tẻ và mang làm bánh. Ngày hôm sau, chàng thợ lặn cầm theo chiếc bánh đó bên mình, đến trước mặt thầy địa lý người tàu mà nói rằng : "Chuyến đi hẳn sẽ dài và khó khăn, cho phép tôi mang theo chút lương thực dự phòng."

Thầy địa lý người Tàu không chút nghi ngại, bắt đầu cười về sự lo xa đó rồi trao cho chàng thợ lặn trẻ bó hài cốt của cha ông ta. Chàng thợ lặn nhận lấy và bắt đầu chuyến đi.

Khi lặn xuống tới đáy hồ, chàng thợ lặn trông thấy cái đầu của con rồng vàng đang lè một cái lưỡi rất lớn ra. Anh ta dành thì giờ quan sát xung quanh và thấy một tảng đá. Nhấc tảng đá lên và đặt bó xương của người cha thầy địa lý kia xuống dưới tảng đá đó, còn chiếc bánh anh mang theo mà được làm từ phần xương tán nhỏ của cha mình, anh đặt vào miệng của con rồng. Con rồng khép miệng lại ngay tức thì.

Ngay khi đón chàng trai trẻ trở về, người thầy địa lý vui mừng và đưa cho anh phần thưởng như đã hứa hẹn, rồi lập tức hồi quốc mà chờ đợi ngày được lên ngai vàng. Và hẳn ông ta sẽ vẫn còn chờ đợi cả ngàn năm nữa nếu cái chết không đưa ông đi. Còn chàng thợ lặn kia trở thành vua, trị vị từ năm 968 tới năm 980 dưới tên Đinh Tiên Hoàng (1)."

Người An nam còn thường kể rất nhiều những truyền thuyết tương tự. Họ tin chắc rằng việc mai táng cha mẹ, nếu không phải trong miệng một con rồng, điều là đặc quyền cho một số lượng rất ít người ấy, thì ít nhất chỉ cần ở vị trí long mạch thôi, cũng có thể đảm bảo cho con cái sự giàu sang và hạnh phúc. Và cũng bởi vậy, các thầy địa lý thường tra cứu để định vị những chỗ đất tốt cho mai táng(2). Không khó khăn để thấy rằng nhiều người An nam mệt mỏi vì chờ đợi niềm hạnh phúc đó với suy nghĩ đã chôn cha mẹ ở thế đất xấu, họ đào mộ cha mẹ lên và chôn cất lại ở một nơi khác.

Hình số 6 (hình trên) diễn tả cho niềm tin này. Con rồng luôn nhìn thấy chính diện, không có thân hay đuôi, chỉ thấy đầu và móng vuốt phía trước, trong miệng là chữ Phúc.

Trong thời đại quan lại, biểu tượng trang trí này bị cấm ở tư thất. Ngày nay, biểu tượng này được trang trí ở các đầu hồi nhà và cửa chùa hay cung điện. Đôi khi là trên mái còn của các cửa sổ tròn hay ô-van mà lỗ trổ cửa như là miệng con rồng đang ngáp.

Người ta cũng vẽ lên tường, thêu lên màn trướng hay trên một số y phục của đoàn rước biểu tượng này.


(1)Đinh Tiên Hoàng, người thiết lập trở lại chế độ phong kiến Việt nam sau ngàn năm Bắc thuộc. Ông thiết lập kinh đô ở gần nơi ông sinh ra, tại Hoa Lư, Ninh Bình, cho xây dựng những lâu đài cho gia đình cùng những hệ thống phục vụ dân sinh và quân lính. Hiện, nền móng của kinh đô thời đại này vẫn còn tồn tại, mà ngày nay là các làng Trường Yên Thượng, Trường Yên Hạ thuộc xã Trường Yên và Trung Trứ, xã La Mai. Tất cả thuộc huyện Gia Viễn, nằm bên dòng chảy nhỏ từ sông Phu Nho (nguyên văn sách gốc - ND) thuộc tỉnh Ninh Bình.
Lăng mộ vua Đinh nằm ở đỉnh Yên Mã Sơn, dốc đứng cho tới đỉnh cao 80m và rất khó khăn để leo lên. Đây là vị trí trung tâm của thủ đô thời đại này. Mộ của vua Lê Đại Hành, người toán vương triều nhà Đinh, lập ra nhà tiền Lê cũng nằm dưới chân của vách đá này.
Vào năm 1010, vị vua đầu tiên của nhà Lý cho rời đô từ Hoa Lư ra Thăng Long, tức Hà Nội ngày nay.

(2) Việc xác định địa lý để tìm long mạch là mối lo lắng lớn cho tất cả người dân An nam. Cho đến đầu thế kỷ thứ IX, một tướng người Hán tên Cao Biền tự xưng vương nước Nam đã phát hiện trong khu vực Thành Đại la (nằm gần Hà Nội) tai của Rồng. Ông ta cho đào tại vị trí này một cái giếng sâu rồi lấp đầy những cái kim và gai nhọn. Sau đấy, một cây cột bằng đá được đặt đè lên trên, phía trên là một ngôi chùa. Ngôi chùa được gọi là chùa 'mật', nằm ở mé ngoài thành Hà Nội.
Tuy nhiên, hành động kia của Cao Biền không mang cho ông ta sự trị vì mãi mãi. Các triều đại Lý, Lê luân phiên nhau, xây dựng những cung vua nằm trên trái tim và các bộ phận khác của con rồng, cùng các ngôi chùa trên vị trí đầu rồng. Cung vua nằm tại vị trí rốn rồng, là chính giữa của hoàng thành Hà nội.

Nguồn: Les symboles, les emblèmes et les accessoires du cultes chez les annamites, 1891, trang 21./

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét