Một ngày cuối tuần uể oải thức dậy có chút trễ nải để đi làm. Okey, cuối tuần rồi, đi làm nốt sáng nay nào.
Một ngày như bao ngày hạ khác, nắng gió và bụi mờ. Cái nắng gay gắt quá. Cái nắng làm người ta khó chịu và bức bối, như muốn mỏi mệt mà nằm gục xuống.
Chợt nhớ tới ngày hạ nào ở Nantes. Con đường Olivettes, rue de Bel air, khu Centre-ville... với chút nắng hạ nhẹ nhàng. Những thứ đã qua. Dưới bóng cây đoạn lá nhỏ năm nào, dấu chân nay cũng bụi mờ. Nhưng bóng cây thì còn mãi đó. Bóng cây ấy, xanh một màu xanh mướt thả những bông hoa nhỏ mang hương thơm thoang thoảng xuống. Đời sống, nghĩ lại, cũng chẳng mấy khi được qua một mùa hoa thơm ngát ấy. Bởi người ta cứ vội vàng mà sống, mà đi lại qua nhau.
Tôi nhớ có một lần, ở Nancy nơi tôi học, vào độ mùa Xuân, khi hoa anh đào nở. Những vòm hoa rực một vùng trời. Nhưng gió cũng đưa cánh hoa xuống nhiều lắm. Tôi thường đứng đó, dưới những gốc cây, để được lẩn khuất trong cơn mưa hồng mỗi khi gió thổi. Muốn chìm nghỉm vào trong màn sương ấy, mà tan biến. Ngày ấy cũng xa quá rồi.
Để rồi hôm nay, cuộc sống ngày nào đã đi vào quỹ đạo xa xôi quá đỗi. Ngày hôm qua còn đó, nay đã khác. Vật qua còn ở, nay đã đi mất. Mất là mất hút, chẳng còn thấy lại đâu nữa, dù làm cỡ nào. Có lẽ, sự được mất cũng vô thường. Chỉ biết thở dài. Tiếc nuối mà chi, khi cái vô thường là lẽ dĩ ngẫu khó tránh.
Biết nói gì đây? Thôi lại về nằm trong căn nhà nhỏ, nghe quạnh quẽ, tĩnh lặng vây quanh đời sống này.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét