cỏ

cỏ

Thứ Ba, 20 tháng 9, 2022

Nhớ trung thu xưa,

 Trung thu đã qua hơn một tuần , thế nhưng bâng khuâng thì vẫn còn đọng lại trong lòng.

Năm nay, có lẽ là năm đầu tiên trong đời Trung thu mình không bánh, không đèn, không kèn trống, và cũng không có ai ở bên cạnh. Tối Trung thu, nằm một mình trong phòng, cảm giác xung quanh trống trải, vô chừng. Căn nhà thấy sao lớn quá.


Rồi những hồi ức về Trung thu năm xưa ùa về sao thật vui. Cái thủa mà còn thiếu thốn đủ thứ, nhưng không bao giờ thiếu tiếng cười. 

Mình vẫn còn nhớ rõ hồi những năm 94 95, cái hồi mà pháo vẫn chưa bị cấm ở Việt nam. Không chỉ ngày Tết, mà Trung thu mọi người đốt pháo cũng nhiều. Nhà mình nằm ở phố thương mại, cứ mùa nào thức nấy. Đến những ngày này, không chỉ là sạp bánh, kẹo, đèn lồng mà còn những sạp pháo đỏ chót bày bán dọc con phố. Những pháo dài, hay pháo đựng trong hộp tròn tròn, giấy màu hồng điều thật bắt mắt. Trong ký ức mình vẫn còn nhớ một tối Trung thu năm ấy, khi mình mới chỉ có 4 5 tuổi,  cả nhà qua quán chè nhà bác Thanh đối diện, quán dưới gốc cây vông thật to, mà đã chặt đi từ thuở nào rồi, ngồi uống nước và thư thả hóng gió, ngắm nhìn phố phường người ta đi rước đèn Trung thu. Thành phố khi đó ít ánh đèn.  Và ánh pháo hoa rực rỡ trên bầu trời tối đó, lung linh như muôn vì sao. Bên dưới, dòng người qua lại, nói cười.


Cho tới những năm cấp 1 lông lống lớn một chút, mình được tự do chạy nhảy chơi quanh phố, không còn phải bố mẹ kèm cặp nữa. Những ngày giáp Trung thu, khu phố mình lúc nào cũng rộn ràng những sạp hàng bán đồ chơi, mặt nạ, đèn lồng, dưới những gốc vông già đã bị đốn bỏ từ đời thủa, không cách nào thấy lại được nữa. 

Ngày đó Trung thu trời thường đã se lạnh nhiều, lũ trẻ con cũng vào năm học. Tối tối, đứa nào cũng tranh thủ học bài thật nhanh rồi í ới gọi nhau ra chơi. Cứ loanh quanh mấy sạp hàng trung thu nhà hàng xóm, dưới gốc vông, bên sân hè, hay có khi là bày bán bên vỉa hè công viên bên đường. Trông hàng hộ, bán hàng hộ, nghịch một chút, chơi đuổi bắt, chơi trốn tìm. Ngày đó, phố xá cũng còn vắng ánh đèn đường, người qua lại sau 9h là thưa lắm, tĩnh lặng lắm. Có khi nghe rõ mồn một tiếng radio từ nhà nào đó mở lớn vọng ra ngoài phố. Thậm chí cả tiếng  phát ra từ tivi báo chương trình phim truyện buổi tối, sân khấu,... từ một nhà nào đó mà đám trẻ vô tình chạy ngang qua vọng ra tới cả đường phố. Thành phố về tối nhiều phần im ắng. Chạy nhảy nô đùa, gió thu thổi mướt, mặc manh áo cộc thì lạnh, nhưng khoác thêm tấm áo thì lại nóng. Thế nên đôi khi lại nghe tiếng người lớn quát lên về khoác thêm áo, nhưng mặc kệ cứ mải chơi mà thôi. Tiếng cười đùa rộn rã. Con phố nhỏ sáng tối vì thiếu đèn đường , chỉ có những ánh đèn tuýp yếu ớt hắt ra từ nhà dân, hay đèn neon tròn từ các sạp hàng bán. Thật bình yên.

Mình vẫn nhớ lần trông hộ hàng quán cho cô Hoàng, em chồng bác Thanh Hiếu bán phở bên kia đường, bày sạp hàng bán ở vỉa hè công viên đối diện nhà. Trời càng về khuya, gió thổi càng lạnh, xao xác phố phường, và lòng mình cũng lao xao mà một đứa trẻ thuở đó không thể tả nổi là gì. Cho đến bây giờ, mỗi khi nghĩ lại, những ngọn gió ngày đó vẫn như thổi quẩn quanh trong lòng mình, cồn cào, tiếc thương.


Ký ức về đồ chơi trung thu sớm nhất mình còn có thể nhớ là chiếc đèn lồng chạy pin con cá chép trên hoa sen . Hồi đó mẹ bán chè chập chiều tối, buổi trưa hay đầu chiều thường hay đi chợ để mua này mua kia. Mình vẫn nhớ rõ mình đã đòi mẹ nằng nặc, chiều đó trời cũng nắng hanh hanh, ngồi ngoài hè trước cửa chờ mẹ đi chợ về, chờ mãi chờ mãi để đòi mẹ đèo ra chợ mua. Cái đèn đó rước Trung thu được một năm rồi cũng xếp gọn lại 1 góc, trẻ em cả thèm chóng chán.

Rồi cũng có lần, mình nằng nặc đòi mẹ mua mặt nạ Tây du ký. Năm nào tivi cũng chiếu lại Tây du ký, và không một đứa trẻ nào không mê, muốn hóa thân thành nhân vật trong phim cả. Hôm đó ăn tối xong, nhớ là giờ cơm tối giường như mọi người cũng đều ở nhà mình để dùng bữa, phố phường rất im ắng, hai mẹ con dẫn nhau qua con phố bên cạnh, ghé vào sạp hàng Trung thu của cô người Nam định nhà có nghề làm những chú chim sẻ nhỏ rất đẹp gắn vào cành đào ngày Tết. Có những mặt nạ Ngộ không, Bát giới, Đường tăng, Quan âm, Tam tạng,... Chẳng hiểu sao mình lại chọn mặt nạ người hiền nhất Tam tạng mà không phải là Ngộ không? Khờ thật. Cái mặt nạ nhựa mỏng tang thôi, chẳng đáng bao tiền, mà với một đứa trẻ như cả một thế giới vậy.



Hồi đó bánh Trung thu chưa nhiều và bán tràn lan quanh năm như bây giờ. Chờ đợi cả năm mới có một dịp để thưởng thức. Gần sát nhà mình có hai hàng gia truyền là nhà bà Bài và bà gì thì lâu đã quên mất tên rồi. Nhà bà Bài bên phố Tống Duy Tân có cô con dâu mãi lâu sau này có làm bánh nướng bán các ngày rằm, nên mình được ăn bánh thường xuyên hơn. Tiếc là cô rồi cũng đi nhảy sông tự tử, chẳng còn ai làm nữa. Còn nhà kia bên phố Nguyễn Trãi, các ông con zai chỉ toàn chơi không ai làm, chỉ có các cô con dâu nai lưng làm mà thôi, rồi cũng tan đàn sẻ nghé đòi bán đất chia phần. Giờ chẳng còn lại gì. Những hôm Trung thu, mẹ phải thắp hương nên trẻ con cứ chờ, cứ ngóng mãi để được hạ lễ. Rồi cả nhà ngồi đó, cắt bánh cùng ăn. Ôi chao, cắn một miếng thôi, chẳng hiểu bao sự thèm thuồng trước đó đi đâu hết, ngán ngay lập tức. Đúng là trẻ em, có lẽ chưa thật biết thưởng thức cái vị cổ truyền.

....

Trung thu nay nhớ Trung thu xưa. Kỷ niệm thì vẫn mãi chỉ là kỷ niệm. Gía mà có thể quay về được nhỉ?



Thứ Năm, 24 tháng 2, 2022

Những con đường nhỏ, những lối đi nhỏ.

 Hôm nay ngồi lại, tự nhiên mình thấy nhớ nước Pháp kinh khủng.

Mình nhớ những chiều cuối tuần thảnh thơi có nắng ấm, mình tản bộ từ ký túc về phía ngoại ô thành phố. Nơi đó không có quá nhiều nhà cửa, quán xá. Sẽ có thật nhiều những hàng cây xanh rung rinh trong gió, những con đường nhỏ trải dài rơi đầy những lá khô mà có lẽ vài ngày hay 1 tuần mới có người đi dọn. Người và xe cộ cũng sẽ vắng hơn. Mọi thứ không náo nhiệt, ồn ào. Chỉ có câm lặng, và tiếng gót giày dẫm lên từng chiếc lá vàng khô.

 Có một chiều mình cùng anh Đồng, cũng là người Việt ở chung ký túc đã đi như thế. Hai anh em đi qua cả những khu phố của người da màu ở ngoại ô, nơi có tiếng nói cười khanh khách. Ra tới rìa ven thung lũng, nơi có cây táo dại mà cả hai cùng vui vẻ hái về ăn. Cây còn sai quả lắm, nhưng ở mãi trên cao nên chẳng thể nào hái hết được. Nhưng ai cũng nói cười đầy mãn nguyện, kéo một làn táo đầy trở về ký túc trong ánh chiều buông nhạt nhòa.

Có những ngày mình lang thang ra phía xa xa, nhìn những thảm cỏ mùa xuân xanh mướt, nơi có những bông thạch thảo, tuy lip, bạch đầu ông, diên vĩ dại thi thoảng nở hoa. Những ven đường nào là cúc dại trắng ngần, bồ công anh vàng ươm xinh tươi. Mọi thứ đều đầy sức sống, bởi thiếu vắng hình bóng của con người. Ở đó chỉ có nắng, gió, cái lạnh và sự tĩnh mịch. Giữa tĩnh mịch đó, vạn vật đều sinh sôi. Mình vừa đi vừa nhẩm hát mấy bài hát quen thuộc "Em hiền như ma soeur", "Hai năm tình lận đận", "Chỉ chừng đó thôi", và đếm chậm rãi từng nhịp bước chân. Mình đến nơi lâu đài nọ, nơi có những con đường rải sỏi. Nơi có nhiều nắng và bóng người hơn. Có hồ nước và những con vịt trời bơi lội. "Vào mùa đông, khi mặt nước đóng băng, bầy vịt ấy sẽ đi đâu". Câu văn trong "Bắt trẻ đồng xanh ấy" lần nào cũng văng vẳng trong đầu.

Có mùa sang xuân, những cây hoa anh đào nở rộ, Cánh hoa anh đào bay bay theo từng cơn gió, thật nhiều, thật nhiều. Mình đã đứng dưới gốc cây anh đào, mường tượng như mình chìm nghỉm trong màn hoa ấy. Cảm tưởng như mình biến mất. Tươi cười.

Nước Pháp xinh đẹp, với những buổi sớm mai trầm mặc. Nhìn về thành phố từ nơi xa, đi chợ mua một trái melon ngon ngọt, ngồi sân ga lúc buổi chiều nhìn những kẻ đến và đi. Hít thở cái không khí lạnh lạnh. Cảm giác một nước Pháp bình yên, câm lặng, thanh bình và có phần đơn độc.






Những bông bồ công anh, cúc dại, hoa ngu mỹ nhân vẫn nở ven đường, nơi những bãi đất hoang. Lẩn khuất cả mùi oải hương, màu tử đằng biêng biếc,...Nước Pháp không nhộn nhạo, không tấp nập, đủ cô đơn. 




Cảm giác đủ cô đơn đến độ giấu khéo được cả nỗi cô đơn của bản thân mình vào đấy.

Hòa làm một dòng chảy chung. 

Mà trở thành bình thường.

Bất tận....


"Đưa em về dưới mưa, nói năng chi cũng thừa

Đưa em về dưới mưa, áo em bùn lưa thưa..."





Thứ Tư, 9 tháng 2, 2022

Hết tết...

 

Hôm nay đã là mồng 9 Tết rồi. Chẳng mấy nữa là không còn ai hỏi nhau bữa nay mồng mấy. Là hết Tết.

Ngày 1 Tết 2019  Phố Đinh Công Tráng.

Lần nào cũng vậy, Tết đến và đi thật nhanh, để lại bao tiếc nuối, ngẩn ngơ. Không biết là ngẩn ngơ vì điều gì? Tiếc nuối vì điều gì? Chỉ cảm thấy tự nhiên trong lòng thấy trống trống, hoang mang và luyến tiếc.



Ngày 1 Tết 2021. Phố Đinh Công Tráng.

Nhiều người cho rằng tiếc cho một mùa nghỉ dài nhất năm chóng kết thúc; có khi lại là tiếc nuối cái cảm giác đường phố vắng vẻ, người người ngưng công việc để sống cho gia đình, chúc tụng nhau...Cái gì cũng có lý của nó. Nhưng với tôi, có lẽ tôi tiếc cho cái giây phút giao thừa chóng qua mau.

Năm nay tới 27 Tết tôi mới ngưng việc để về quê đón Tết. Trễ hơn mọi năm. Dịch dã ảnh hưởng mọi thứ, công việc, thu nhập,... những ngày cuối năm cảm giác mong sao Tết đừng tới nữa. Nhưng thời gian trôi đâu ai cản được. Thành phố không nhộn nhịp như mọi năm. Chợ hoa xuân nhiều phần ảm đạm. Các thương lái tứ xứ năm nay không có mặt do tình hình dịch bệnh luôn luôn phức tạp. Cảm giác Tết nay sao thật buồn.

                                     

Mồng 3 Tết 2022 Phố Đinh Công Tráng

30 Tết (tức 29 âm do năm nay thiếu ngày) , làm xong mâm cỗ tất niên cúng bái xong xuôi, hai mẹ con ngược về Hà Nam đón Tết ở quê nội. Ba mươi cái xuân xanh có lẻ rồi, tôi cho tới giờ phút này mới nhận được ra, Tết là gì; ý nghĩa của từ 'đón Tết' mà tôi vẫn hay nói là gì? Sự khác biệt giữa 'đón Tết' và 'ăn Tết' , cái ấm áp, thiêng liêng trong cụm từ 'đón Tết cùng gia đình' .

Tết, thật thiêng liêng. Với tôi, Tết đơn giản là thời khắc, là giây phút giao thừa, chuyển giao năm mới năm cũ. Cái cảm giác đang sống trong thời khắc đất trời giao hòa, cùng với những quan niệm về tín ngưỡng, tôn giáo càng làm cho khoảnh khắc ấy trở nên đặc biệt và linh thiêng hơn. 

Bảo sao, đã là thời khắc thì chẳng qua mau tới vậy. Sống 1 năm hơn ba trăm sáu mươi ngày dài có lẻ để chờ đợi 1 khoảnh khắc, khi qua rồi lại chẳng tiếc ngẩn ngơ hay sao? 

Cái khoảnh khắc 'đón Tết' ấy, khi Tết đang đến và Tết đang đi, tôi đứng giữa sân nhà, giữa đất trời bao la, tim đập, mặt ngửa lên nhìn bầu trời, miệng lẩm bẩm vài lời khấn nguyện mà không biết có tới được những vị thiên quan đang hạ trần để cai quản. Xung quanh, tiếng pháo nổ đì đùng, xì xèo, pháo sáng lập lòe. Tự nhiên, lòng lại bồi hồi nhớ tới những Tết xưa. Thủa mà ai cũng đương còn.

Hơn ba mươi mùa 'đón Tết' , năm nay là năm đầu tiên trong đời tôi không 'đón Tết' ở thành phố. Sau hơn 20 năm, năm nay là năm đầu tiên tôi 'ăn Tết' ở thành phố mùng 2 và mùng 3. Thành phố vẫn vậy, vẫn những con đường cũ. Có nhà cửa đổi thay và con người cũng đổi thay. Người còn người mất, tự cũng thấy Tết buồn đi nhiều.

Mùng 3 ăn hóa vàng nhà ông bà ngoại, bà chị dâu nói 'từ hồi về làm dâu năm nay mới gặp Vương ăn hóa vàng'. Cũng đúng, hơn 20 năm trôi qua rồi mà. Nhưng những kỷ niệm về Tết đã qua, sao còn cứ đọng mãi. 

Tết đã qua rồi. Không phải là hết mùng là hết Tết. Tết đã qua ngay từ khi tiếng pháo hoa đêm giao thừa im bặt. Lại sống thêm hơn 360 ngày nữa chờ đợi 1 khoảnh khắc vụt qua, nhanh như sao đổi ngôi. 

Biết là vậy, sống ngày dài chờ đợi khoảnh khắc là vô nghĩa, nhưng sao lòng không dừng được...




Thứ Tư, 11 tháng 3, 2020

Lan nhân nhứ quả,

Xem phim đã lâu, vẫn lưu luyến mấy tập cuối.

Đặc biệt câu nói cuối cùng ấy, Lan nhân nhứ quả 蘭因絮果 !





蘭因 - Lan nhân - Xuất phát từ Chu Dịch: "Nhị nhân đồng tâm, kỳ lợi đoạn kim, Đồng tâm chi ngôn, kỳ xú như lan". 

Chuyện kể:

Thời Xuân Thu, thị thiếp của Trịnh Văn Công là Yến Cật nằm mộng thấy tiên nữ tặng cho nàng một đóa hoa lan đẹp và tĩnh mịch, không lâu sau đó nàng liền cùng với Trịnh Văn Công kết thành vợ chồng. Do đó Lan nhân biểu thị sự khởi đầu đẹp đẽ như hoa lan, cũng có nghĩa là vợ chồng đồng lòng, sự kết duyên tốt đẹp.

Chữ 'nhân' không phải chỉ người mà trong chữ 'nguyên nhân' , 'nhân quả'.

Nhứ quả ý nói nói về những loại quả giống quả bông, nhẹ, và bay tan tác.

"Lan nhân nhứ quả" - Khi mới bắt đầu thì đẹp đẽ như hoa lan, đến cuối cùng lại tan vỡ mỗi nơi mỗi mảnh.

Hoa tàn hoa nở đều có lúc. 

Mọi chuyện đều luân phiên xoay vần, đừng nhìn mãi nhụy tàn mà tiếc nuối những tháng ngày rực rỡ. Để rồi quên đi mất, một bông hoa khác đang hé nụ.

Nhưng, cũng chỉ là một chút không can tâm. 'Lan nhân' đã đẹp đến vậy...


Thứ Năm, 13 tháng 2, 2020

Hậu Tết và những cơn mưa;

Mấy nay trời cứ làm mưa. Lúc lớn lúc nhỏ. Khi không mưa thì trời lại mù sương. Từ Tết tời giờ rồi, chẳng mấy khi mà được hửng nắng.

Trời cứ làm mưa mãi. Đất trời âm u một màu. Đến lạ. Lòng mình cũng cảm thấy âm u tĩnh lặng hơn, như chính tấm gương phản chiếu vòm trời kia vậy.

Có nhiều khi đi trên phố, mưa chợt đến chợt đi, ướt nhòe trên đôi mắt kính. Mình lại chợt nhớ một năm nào đi coi Miss Xây dựng. Chương trình cũng vào buổi tối, và trên đường về trời làm mưa bụi bay. Mưa bụi, thứ mưa cứ dai dẳng mãi không thôi, dù cho đứng dưới mái hiên con người ta cũng không thể tránh khỏi ướt áo. Từng hạt bụi lững lờ, trọng trên tròng mắt (hồi đó không đeo kính), rồi vỡ òa tỏa ra tạo thành chiếc lăng kính chiếu lại thứ ánh đèn đường thành lung linh nhiều sắc màu. Mình vẫn nhớ rõ, tối hôm ấy bước chân mình lặng lẽ, trầm ngâm; mưa và gió mang mác. Một mình. Xung quanh vẫn huyên náo khôn cùng.




Buổi tối, khi mọi nhà đã tắt đèn, chó cũng đã ngủ yên trong ổ, mình nằm và nghe thấy tiếng mưa rơi nhỏ giọt trên mái. Thanh âm của sự ảm đạm hay là sự sống đang sắp hồi sinh? Mình cũng không biết nữa. Chỉ nằm im nghe giai điệu của những cơn mưa ấy, hạt nặng, hạt nhẹ rơi trên mái. Đã bao năm rồi, mình vẫn nằm nghe thứ thanh âm muôn đời bất biến.

Có một lần trên đường từ trường về. Trời bất chợt đổ cơn mưa rào. Đó là một buổi chiều oi oi chuyển mùa. Nắng vàng ươm. Chạy vội lên xe bus để trốn cơn mưa, người mình vấy ướt đôi chút. Đi giữa đường thì mưa dừng, và nắng lại nổi lên. Vàng hơn bao giờ hết. Đúng lúc đó, mình ngước nhìn qua cửa kính xe bus nhìn lên trên, những lá bàng non sau mưa có nắng chiếu qua, ánh lên một màu xanh tươi mới đẹp khôn cùng. Lúc đó, mình cứ ngẩn ngơ nhìn mãi không thôi, tưởng chừng như cơn mưa dai dẳng trong lòng tự tắt từ thủa nào. Nhựa sống đó, mình mãi chẳng thể nào quên. Nhưng lại không biết cách nào để duy trì mãi.

Tết này mình có làm một việc mới mẻ, mang không khí Tết về hơn một chút. Mình cố gắng tranh thủ về quê sớm hơn, để ngồi nơi vỉa hè chợ Xuân bán vài ba tranh Tết. Mình nhớ tới bố trong những câu chuyện xưa mình thường được nghe, bố mẹ đã phải từng thuê vỉa hè để bán hàng. Nay mình cũng vậy, ngồi vỉa hè để bán hàng. Có điều khác là không phải bán để mưu sinh, mà bán với mong muốn mang Tết về cho mình, cho mọi người. Mình những muốn mỗi người đi qua, người già, trẻ nhỏ...ghé qua coi tranh chiếu mình một chút, chẳng cần mua, dăm ba câu chuyện vui cuối năm, vậy cũng đủ lắm. Nhưng mong muốn chưa thành, thôi thì nó sẽ là tiền đề cho lần sau sẽ khác. Hãy cứ tin là như vậy.

Tết đã qua quá nửa tháng. Bồn hoa nhỏ ở công ty mình vẫn hay để í, có chăm đôi chút, mấy khóm hồng đã chết tự thủa nào; cây hồng leo ra hoa được một khóm rồi đó nay chỉ còn mọc lá cành tốt tươi. Hai chậu hồng trồng ở nhà nay thấy có dấu hiệu chết yểu. Có mỗi giò lan đang thấy ra rễ. Mọi thứ vẫn chuyển động từ từ quanh mình. Có chăng là vì mình đứng im nên mới nhận ra. Vì nào còn ai thấy đâu?



Đôi khi mình những muốn, cơn mưa này hãy mang mình theo luôn đi, để dòng ký ức chẳng thể đọng lại.

Thứ Tư, 10 tháng 7, 2019

Một ngày tháng 7 trời có mưa,

Hôm nay trời trong gió mát, chẳng hiểu sao lòng lại có chút chưng hửng. 

Cảm giác một cái gì đấy trống rỗng, như chiếc hộp phong kín, tối đen ở bên trong. Muốn xem liệu nó có gì, mà tối đến nỗi, không nhìn thấy nổi.

Những bộ quần áo cũ, mặc đã chật đi nhiều phần. Không phải vì chúng nhỏ đi, vẫn là size chuẩn cho mình đấy, chẳng qua tiểu tiết làm cho toàn cục trở nên đảo điên. Chiếc quần jean yêu quý, không phải vì nó là món đồ mắc tiền hay vì mình mặc hợp nhất, mà vì nó đã cùng mình đi qua những tháng năm rực rỡ.  Thuở ngập những nỗi niềm trăn trở, nhưng cũng đầy nắng gió và hoa. Rất nhiều lần mình lôi nó ra, rồi lại cất đi vì không nỡ mặc. Sợ mòn, sợ phai, sợ những kỷ niệm cũng nhòa cùng năm tháng. Nay lúc thay quần ra, thấy trời ơi sao chật quá. Ngay đến cả chiếc áo sơ mi dài và rộng đến vậy, thế mà cũng kích kích phần lưng. Chật ơi là chật, khó chịu ơi là khó chịu. Nhưng sao mỗi khi xỏ vào, lòng cứ hoài rộn ràng đến vậy.

Tan làm, mình đến phòng gym, cố gắng tập một chút. Rồi phóng xe về nhà, đá một bán bún bò thay bữa tối. Ở nhà có mình ên, cơm nước cũng chẳng màng. 

Mình ngồi trong sân, đập từng viên đất nhỏ, vỡ vụn ra, từng hạt đất rơi luồn qua kẽ tay, rồi thả dần vào chậu, trộn thêm cùng cát, trồng hoa tóc tiên. Mình vẫn nhớ những ngày tuổi nhỏ, hồi ấy bé, bé lắm. Hồi ấy mình còn chưa cắp sách tới trường, chỉ biết nhìn theo mọi người mà thèm muốn đi học. Có năm hậu khai giảng, trường tiểu học Ba Đình gần nhà mình có tổ chức cắm trại trong công viên gần nhà. Buổi sớm hôm tan trại, mình chạy vội ra xem, những lều đã rút cả, chỉ còn lại những bông tóc tiên hồng thắm dưới những gốc phi lao già. Trời mùa thu trong xanh quá. Những năm tiểu học, cứ mỗi độ khai trường, tóc tiên dọc khắp những lỗi đi trong sân trường cũng khoe sắc rực rỡ. Có những lần, mình ngẩn ngơ hái chúng mang về nhà cắm, vì không kiềm nổi nỗi yêu màu hoa ấy, nhưng chỉ được trong ngày hoa đã vội tàn ngay.

Ngồi trong căn nhà một mình, mình cảm thấy tĩnh lặng xung quanh. Không gian đặc quánh làm sao, cảm chừng như, không thanh âm, không một thứ ánh sáng nào có thể truyền đi trong môi trường này được nữa. Tâm tư như tơ vò...Chỉ còn những tĩnh lặng trải dài.

Thứ Tư, 19 tháng 12, 2018

Vẫn chỉ ở đâu đây,

Mấy nay trời ấm lên, không còn vừa mưa dầm dề vừa rét mướt như một tuần trước nữa.
Tầm giữa trưa với đầu chiều, trời nắng, có phần nóng với chút gió mát thổi hây hẩy như trời mùa hè. Những ngọn gió như vậy thổi giữa mùa đông, vốn từ nhiều năm nay chẳng còn lạ lùng, khi mà mùa đông đang dần biến mất. 

Nhưng, điều làm mình lưu ý, đó chính là tiết trời này, thật giống với tiết trời những ngày giáp Tết vài năm trở lại đây. Thời tiết biến đổi khôn lường. Không còn là mưa xuân rả rích dầm dề rét mướt nữa mà thay vào đó là cái lạnh lúc sáng lẫn khi chiều về, để rồi trưa chiều hửng nắng gió Nam thổi lãng đãng trên những chợ Xuân rộn ràng. Sống giữa tiết trời này, làm mình nhớ Tết quá. Cũng sắp rồi, hơn tháng nữa thôi. 

Mình nhớ những Tết đã qua, khi tâm tư mình còn mộc mạc quá đỗi. Khi mà nhà cửa còn nhiều xốn xang háo hức cùng nhau chờ đón năm mới đang về. Chỉ cần một bộ quần áo mới, cắt một mái tóc gọn, dăm ba khay bánh mứt, chút nước non cùng cành đào cây quất, vậy là Xuân đã về vui vẻ lắm. Nay áo sống chẳng muốn chỉnh tề, tóc tai lòa xòa rủ,... nhưng Xuân vẫn đang về đấy. Xuân đang về cả ở trong lòng với bao hồi tưởng vì một vòng lặp nữa đang sắp khép lại rồi. Dẫu cho bao sự được mất là một đường thẳng chạy mãi, thì cái vòng quay bốn mùa vẫn quay trở lại để lòng mình nhớ nhung thêm.

Qủa thực, mình thấy mình vẫn còn trẻ nhỏ, nhỏ lắm. Vẫn háo hức chờ đón Tết dù cho trong niềm hân hoan ấy nay đã lẫn nhiều hờn trách buồn tủi lẫn lo âu, nhưng vẫn chờ lắm thế. Chờ được nhìn thấy một ngày mới đầy rạng rỡ. Để trong tiết Xuân ấm áp ấy, mình thấy mình đi giữa phố phường thân quen tĩnh lặng, được như lội ngược đời sống trở thành một đứa trẻ vô âu lo, đơn giản là đến với cuộc đời này trong niềm hân hoan và chiêm bái.

Mình chợt nhớ đến một cái Tết năm nào mất điện. Bố và chị gái đã về nội ăn Tết từ hôm mùng 2, cả ngày mùng 3 Tết cúp điện. Hai mẹ con ngồi nhà, ra vào, không tivi, không nhạc nhẽo, nhìn nhau. Rồi đi ra hàng ăn bữa trưa, bánh khoái tép, bánh tôm,.. Cho đến khi trời trở về chiều vẫn chẳng có điện, ngày Tết đường xá vắng hiu, đèn đường lười nhác bật, bóng tối thì xuống mau cùng những cơn gió lạnh cuối ngày thổi mạnh. Mẹ mới nói qua bên bác cả ăn cơm. Thế là đi. Lúc trở về, điện đã có từ thủa nào. Mở vội tivi, xem những chương trình ngày Tết. Niềm vui, chỉ đơn giản thế thôi.

Hay như năm nào ngày Tết mình trở bệnh. Bố và chị gái về nội ăn Tết về mình vẫn ốm. Bố ngồi ôm mình trong lòng, khi mà hồi đó nhà còn chưa sửa hay xây lại như giờ , chiếc bàn nước chân sắt cũ kỹ cùng chiếc ghế đôn ngồi quay mặt ra đường. Chiếc bàn cũ hỏng đến nỗi dù đã thử gia cố nhiều lần, nhưng cuối cùng cũng phải bỏ đi một ngày trời đẹp năm nào. Ngoài phố trời chiều vàng ươm đến lạ, tiếng cười đùa của lũ trẻ râm ran, cùng với tiếng pháo nổ đì đùng.

Hồi sáng, xem lại đống ảnh cũ, bỗng thấy ảnh em mèo mình nuôi một thủa. Nó đã bỏ đi mà không một ai có thể trách cứ. Không biết đó là ngày nào. Chỉ đơn giản là chẳng còn nhìn thấy được nhau. Vậy mà nay bỗng lại thấy lại. Suy cho cùng, sự đi rồi nhưng vẫn chỉ ở đâu đây.