cỏ

cỏ

Thứ Tư, 9 tháng 2, 2022

Hết tết...

 

Hôm nay đã là mồng 9 Tết rồi. Chẳng mấy nữa là không còn ai hỏi nhau bữa nay mồng mấy. Là hết Tết.

Ngày 1 Tết 2019  Phố Đinh Công Tráng.

Lần nào cũng vậy, Tết đến và đi thật nhanh, để lại bao tiếc nuối, ngẩn ngơ. Không biết là ngẩn ngơ vì điều gì? Tiếc nuối vì điều gì? Chỉ cảm thấy tự nhiên trong lòng thấy trống trống, hoang mang và luyến tiếc.



Ngày 1 Tết 2021. Phố Đinh Công Tráng.

Nhiều người cho rằng tiếc cho một mùa nghỉ dài nhất năm chóng kết thúc; có khi lại là tiếc nuối cái cảm giác đường phố vắng vẻ, người người ngưng công việc để sống cho gia đình, chúc tụng nhau...Cái gì cũng có lý của nó. Nhưng với tôi, có lẽ tôi tiếc cho cái giây phút giao thừa chóng qua mau.

Năm nay tới 27 Tết tôi mới ngưng việc để về quê đón Tết. Trễ hơn mọi năm. Dịch dã ảnh hưởng mọi thứ, công việc, thu nhập,... những ngày cuối năm cảm giác mong sao Tết đừng tới nữa. Nhưng thời gian trôi đâu ai cản được. Thành phố không nhộn nhịp như mọi năm. Chợ hoa xuân nhiều phần ảm đạm. Các thương lái tứ xứ năm nay không có mặt do tình hình dịch bệnh luôn luôn phức tạp. Cảm giác Tết nay sao thật buồn.

                                     

Mồng 3 Tết 2022 Phố Đinh Công Tráng

30 Tết (tức 29 âm do năm nay thiếu ngày) , làm xong mâm cỗ tất niên cúng bái xong xuôi, hai mẹ con ngược về Hà Nam đón Tết ở quê nội. Ba mươi cái xuân xanh có lẻ rồi, tôi cho tới giờ phút này mới nhận được ra, Tết là gì; ý nghĩa của từ 'đón Tết' mà tôi vẫn hay nói là gì? Sự khác biệt giữa 'đón Tết' và 'ăn Tết' , cái ấm áp, thiêng liêng trong cụm từ 'đón Tết cùng gia đình' .

Tết, thật thiêng liêng. Với tôi, Tết đơn giản là thời khắc, là giây phút giao thừa, chuyển giao năm mới năm cũ. Cái cảm giác đang sống trong thời khắc đất trời giao hòa, cùng với những quan niệm về tín ngưỡng, tôn giáo càng làm cho khoảnh khắc ấy trở nên đặc biệt và linh thiêng hơn. 

Bảo sao, đã là thời khắc thì chẳng qua mau tới vậy. Sống 1 năm hơn ba trăm sáu mươi ngày dài có lẻ để chờ đợi 1 khoảnh khắc, khi qua rồi lại chẳng tiếc ngẩn ngơ hay sao? 

Cái khoảnh khắc 'đón Tết' ấy, khi Tết đang đến và Tết đang đi, tôi đứng giữa sân nhà, giữa đất trời bao la, tim đập, mặt ngửa lên nhìn bầu trời, miệng lẩm bẩm vài lời khấn nguyện mà không biết có tới được những vị thiên quan đang hạ trần để cai quản. Xung quanh, tiếng pháo nổ đì đùng, xì xèo, pháo sáng lập lòe. Tự nhiên, lòng lại bồi hồi nhớ tới những Tết xưa. Thủa mà ai cũng đương còn.

Hơn ba mươi mùa 'đón Tết' , năm nay là năm đầu tiên trong đời tôi không 'đón Tết' ở thành phố. Sau hơn 20 năm, năm nay là năm đầu tiên tôi 'ăn Tết' ở thành phố mùng 2 và mùng 3. Thành phố vẫn vậy, vẫn những con đường cũ. Có nhà cửa đổi thay và con người cũng đổi thay. Người còn người mất, tự cũng thấy Tết buồn đi nhiều.

Mùng 3 ăn hóa vàng nhà ông bà ngoại, bà chị dâu nói 'từ hồi về làm dâu năm nay mới gặp Vương ăn hóa vàng'. Cũng đúng, hơn 20 năm trôi qua rồi mà. Nhưng những kỷ niệm về Tết đã qua, sao còn cứ đọng mãi. 

Tết đã qua rồi. Không phải là hết mùng là hết Tết. Tết đã qua ngay từ khi tiếng pháo hoa đêm giao thừa im bặt. Lại sống thêm hơn 360 ngày nữa chờ đợi 1 khoảnh khắc vụt qua, nhanh như sao đổi ngôi. 

Biết là vậy, sống ngày dài chờ đợi khoảnh khắc là vô nghĩa, nhưng sao lòng không dừng được...




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét