Mình muốn lưu lại vài điều thú vị mình cảm nhận được trong chuyến đi Lệ Giang này tại đây.
1. Bưu điện ở Lệ Giang:
Bưu điện có ở trong lòng các khu phố cổ để khách du lịch tiện cho việc mua bưu ảnh, dán tem thư hay mua các sản phẩm của bưu điện hoặc lưu niệm. Ở đây họ có bán bưu ảnh địa phương, một số dòng bưu ảnh chúc tụng phổ thông, magnet, tem, thư, và các sản phẩm tem chơi khác như là sổ tem, sách tem,... Mình đi thành phố nhỏ nên có lẽ mặt hàng tem chơi không thật đa dạng phong phú.
Mỗi bưu điện chỉ có một hoặc hai nhân viên trực, dù lượng khách (du lịch) có thể rất đông, và công việc chủ yếu của họ là hỗ trợ mọi người trong việc viết, dán tem, thanh toán cước, không quá đặt nặng vấn đề trông coi an ninh cửa tiệm. Nhìn qua nếu nhân viên không ngồi trong quầy thì cũng không biết đâu là nhân viên, đâu là khách vì họ ăn vận, phấn son đẹp như đi chơi, tươi cười niềm nở. Chỉ là nếu thấy ai có phần lúng túng, nhân viên sẽ nhẹ nhàng tiến lại gần và đề nghị giúp đỡ nếu cần.
Mình mua bưu ảnh và gửi thư ở một bưu cục như vậy trong lòng phố cổ Shangrila. Cả hai bên đều không rành ngôn ngữ của nhau, phải dùng đến google translate. Mình có lựa được hai bưu ảnh, một về chùa Tùng tán lâm tự, một về một thầy tu Tây tạng. Chúng thật đẹp và yên bình.
Ở các bưu cục họ có một số mẫu dấu đặc biệt đóng theo kiểu "rập khuôn" chồng lên nhau nhiều dấu có đánh số thứ tự cho người chơi tự đóng để tạo thành một hình hoàn chỉnh. Thao tác không phức tạp, chỉ cần chắc tay và căn điểm gốc kỹ đôi chút hình tự khắc sẽ nét đẹp.
Đây lạ bộ dấu được cấp cho mỗi bưu cục, có vài mẫu tùy bưu cục lớn nhỏ.



Còn đây là một hình hoàn chỉnh sau khi mình đóng xong
Mình có chút lúng túng về giá cước cho bưu ảnh gửi từ Trung quốc về Việt nam. Sau khi được tư vấn, thì giá cho cước gửi bưu ảnh là 6 nhân dân tệ. Dù có chuẩn bị đôi ba con tem từ Việt nam mang sang. mình vẫn bị thiếu cước và phải hỏi mua thêm từ nhân viên bưu điện. Lúc thanh toán, họ chỉ tính tiền 2 con tem mình mới mua chứ họ không nghĩ khi mình đưa bưu ảnh và tem ra là ý thanh toán tất cả. Ở đây là vậy đấy, đề cao tinh thần tự giác. Nên nhân viên chỉ cần hỗ trợ, không cần trông hàng. Người mua trách nhiệm và thật thà, lấy gì trả tiền nấy.
Các máy bán hàng tự động ở đây tương tự, mình không thấy có chức năng thu tiền tự động. Cánh tủ không có khóa, ai cũng có thể mở và lấy nước ở trong mang đi. Mã QR code được dán ở cánh tủ để người mua tự quét mã thanh toán qua thiết bị thông minh. Còn không, có thể mở tủ ra, lấy nước, và nhét tiền ở cánh tủ. Miễn là bạn tự giác thanh toán số tiền tương ứng với sản phẩm mình mang đi. Ai cũng vậy. Mọi người đều thật thà và có trách nhiệm với xã hội.
Đây là mặt sau hai tấm bưu ảnh mình có dán tem và đóng dấu ở Shangrila. Một để gửi đi, một để giữ lại làm kỷ niệm cho riêng mình. Ở đây họ có các con dấu khắc khẩu ngữ bằng tiếng Tây tạng, có lẽ là những lời chúc phúc. Có cả những biểu tượng tượng trưng cho sự tốt lành. Mình cố gắng đóng nhiều nhất có thể rồi.
Tấm này mình dán hoàn toàn bằng tem mình mang theo nè.
Tem này thì mình phải mua thêm, dán để đóng dấu nhật ấn của bưu cục. Nhân viên ở đây rất thoải mái cho mình mượn dấu bưu cục để đóng, dù đóng xong mang về chứ không gửi. (Ở Việt nam thì hên xui nha, muốn mang về không gửi nhiều khi phải ghi địa chỉ người nhận là mình kèm trình giấy tờ tùy thân T.T )
Các bạn trẻ người Trung quốc đi gửi bưu ảnh cho nhau rất nhiều. Mình thấy bưu cục lúc nào cũng đông đúc. Không như Việt nam, rât nhiều người còn chẳng biết bưu ảnh là gì. Mình hỏi hướng dẫn viên của đoàn có bưu cục nào không, bạn ấy cũng không biết, dù cho nó nằm ngay chỗ mà chắc chắn phải đi qua. Điều đó cho thấy, khách Việt nam không đi bưu cục gửi thư bao nhiêu.
Mua bưu ảnh, dán tem, đóng dấu gửi cho người mình thân yêu từ một đất nước xa xôi , lâu rồi mình mới có lại trải nghiệm ấy. Mong sớm một ngày, mình lại được gửi thư từ những vùng đất xa xôi khác nữa, tự mình đóng dấu hủy, tự mình bỏ hòm thư. Gửi cho em một chút màu sắc phương trời xa lạ, và những lời chúc phúc.
***Note : Cho những ai không biết tìm bưu điện như nào;
- Ở phố cổ Shangrila, đi từ cổng chính thẳng vào khu phố tầm 200m, nhìn sang bên tay phải thấy một cái hòm thư màu xanh rêu hình trụ, đấy là bưu điện rồi. Dễ tìm vô cùng.
(mọi người có thấy cái cục xanh xanh ở bên cánh phải phía xa xa ngay trên người đang chạy ko?)
- Ở phố cổ Đại Nghiên (Lệ giang), mình đi bộ từ cổng phía có cặp sư tử của một ngôi tháp người Tây tạng, chỗ ngã tư đó rẽ phải xong cứ nhìn quanh quanh bên trái sẽ thấy bưu điện nằm cạnh con suối.
- Ở phố cổ Lệ giang , đi vào từ lối chính, đi qua một cái sân tiếp tục thẳng tiến, sẽ thấy bưu điện ở bên tay trái.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét