Nỗi lòng của tên tuyệt vọng
Trịnh Công Sơn, 1972. Thay lời tựa
tập nhạc "Tự tình khúc" (*)
Tiếng nói thầm kín của một người
nhiều khi suốt cuộc đời không thể nào bày tỏ. Có khi bày tỏ được thì cũng là những
tiếng nói dở dang. Có người giấu bặt. Tôi chưa hề quên cái hiệu lệnh muôn đời:
"Cái ta đáng ghét". Tuy nhiên trong cuộc sống thường nhật nơi đây,
ngoài những ngày hét la to đầy nộ khí, vẫn có những giây phút lui về muốn thở
than. Phải chăng thở than cũng là niềm bí ẩn của con người.
Mỗi đời sống ẩn giấu một định mệnh.
Có những định mệnh đời đời là cây kiếm sắc. Một đôi lần trong giấc mơ tôi, bừng
lên những ánh thép đó. Nhưng tôi biết rõ rằng tôi chỉ là một loài chim nhỏ hót
chơi trên đầu những ngọn lau. Không ai muốn mình là kẻ tuyệt vọng. Nhưng tôi tự
nguyện làm tên tuyệt vọng. Bởi nhiều khi sớm mai tôi thức dậy không thấy được
hoa quả khai sinh trong trái tim người.
Tôi lại biết thêm rằng, dù là người
chiến thắng hay chiến bại, suốt cuộc đời cũng không thể vui chơi. Hạnh phúc đã
ngủ yên trong những ngăn kéo của quên lãng.
Nơi đây, chúng ta đang sống thêm
một thứ định mệnh mới. Định mệnh Việt Nam. Thứ định mệnh đã khép lại những nụ
cười. Đã dạy dỗ ta những điều mang trá. Thứ định mệnh đêm rao bán ở công viên,
trong những ngõ tối, dưới những khung cửa thấp và chật hẹp. Nhưng may mắng
thay, vẫn còn làm nở ra, đây đó, những đời người đẹp đẽ.
Tôi không bao giờ nhầm lẫn về sự
khổ đau và hạnh phúc. Nhưng tôi thường rơi vào cơn hôn mê trước giấc ngủ. Ở
biên giới đó tôi hoảng hốt thấy mình lơ lửng giữa sự sống và cái chết. Những
giây phút như thế vồ chụp lấy tôi mỗi đêm. Khi quanh tôi, mọi người đã yên ngủ.
Và tôi đau đớn nhận ra rằng, có lẽ cuộc đời đã cho ta lắm ngày bất hạnh.
Mỗi ngày sống tới, mỗi ngày tôi
thấy đời sống nhỏ nhắn thêm. Ðời sống thật sự không tiềm ẩn điều gì mới lạ. Có
lẽ vì thế, vì sự quen mặt mỗi lúc mỗi gần gũi, thắm thiết hơn, nên tôi càng thấy
yêu mến cuộc đời. Như đứa con ngoan không tuyệt tình nổi với rẫy sắn nương
khoai, nơi có bà mẹ suốt đời mắt không sáng nổi một ngày trẩy hội.
Có những ngày tuyệt vọng cùng cực,
tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau. Từ buổi con người sống quá rẻ rúng tôi biết
rằng vinh quang chỉ là điều dối trá. Tôi không còn gì để chiêm bái ngoài nỗi
tuyệt vọn g và lòng bao dung. Hãy đi đến tận cùng của tuyệt vọng để thấy tuyệt
vọng cũng đẹp như một bông hoa. Tôi không muốn khuyến khích sự khổ hạnh, nhưng
mỗi chúng ta hãy thử sống cùng một lúc vừa kẻ chiến thắng vừa kẻ chiến bại. Nỗi
vinh nhục đã mang ta ra khỏi đời sống để đưa đến những đấu trường.
Tôi đang bắt đầu những ngày học tập
mới. Tôi là đứa bé. Tôi là người bạn.
Ðôi khi tôi là người tình. Chúng tôi cùng học vẽ lại chân dung của nhân loạị Vẽ
lại con tim khối óc. Trên những trang giấy trắng tinh khôi chúng tôi không bao
giờ còn thấy bóng dáng của những đường kiếm mưu đồ, những vết dao khắc nghiệt.
Chúng tôi vẽ những đất đai, trên đó đời sống không còn bạo lực.
Như thế, với cuộc đời, tôi đã ôm một nỗi cuồng si bất tận. Mỗi đêm, tôi
nhìn trời đất để học về lòng bao dung. Nhìn đường đi của kiến để biết về sự nhẫn
nhục. Sông vẫn chảy đời sông. Suối vẫn trôi đời suối. Ðời người cũng để sống và
hãy thả trôi đi những tị hiềm.
Chúng ta đã đấu tranh. Ðang đấu tranh. Và có thể còn đấu tranh lâu dài.
Nhưng tranh đấu để giành lại quyền sống, để làm người, chứ không để trở thành anh
hùng hay làm người vĩ đại. Cõi Người từ khước tước hiệu đó.
Chúng ta đã đấu tranh như một người trẻ tuổi và đã sống mệt mỏi như một kẻ
già nua. Tôi đang muốn quên đi những trang triết lý, những luận điệu phỉnh phờ.
Ở đó có hai con đường. Một con đường dẫn ta về ca tụng sự vinh quang của đời sống.
Con đường còn lại dẫn về sự băng hoại.
Nhân loại, mỗi ngày, đang cố bày biện những tiệm tạp hóa mới. Ðóng thêm nhiều
kệ hàng. Người ta bán đủ loại: đói kém, chết chóc, thù hận, nô lệ, vong thân...
Những đấng tối cao, có lẽ đã ngủ quên cùng với chân lý.
Tôi đã mỏi dần với lòng tin. Chỉ còn lại niềm tin sau cùng. Tin vào niềm
tuyệt vọng. Có nghĩa là tin vào chính mình. Tin vào cuộc đời vốn không thể
khác.
Và như thế, tôi đang yêu thương cuộc đời bằng nỗi lòng của tên tuyệt vọng.
Trịnh Công Sơn
11/1972

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét